Trưa nắng đổ, chiều mưa rào bất chợt Hai bóng hình vẫn chung một lối đi… Em đi trước, anh đi sau thầm lặng Đường vào đời đã có anh và em… Anh đã quen gọi hai tiếng "em ơi" ! Từ cái dạo anh, em còn đi học… Em đi trước vai tròn ôm […] 2 tháng 11, 2021. Share: Minh họa: Pixabay. Âm thanh từng giọt mưa rơi trên mái tôn, tiếng lách tách từ con chữ bàn phím, quyện vào khúc hòa tấu nhạc xưa văng vẳng, gõ xuống cảm xúc hồn tôi trong đêm lặng những nốt thật xa xăm, trôi bồng bềnh trên dòng sông ký ức…. Tuổi thơ bên lũy tre làng yên bình, với ông bà cha mẹ. Bài Hát: Đường Vắng Chiều Mưa - Đăng Minh Tôi đứng bên nơi này Lặng nhìn mưa lất phất bay Mưa ướt đôi vai gầy Làm mơ đi vết chân ai Mưa thấm ướt đôi vai Mưa lớt phớt mưa bay Mưa rơi nước cuốn Gió đong đưa bên đường vắng Theo gió mưa rơi đầy Nếu cả năm, tháng, ngày, giờ đều là can Giáp, Ất, tức là 4 Mộc khắc 1 Thổ: tình trạng càng yêu cầu phải giữ gìn thận trọng hơn. Người mệnh Quý thủy có thể ví với nước của mưa móc. Ưu điểm: Giàu sức tưởng tượng, dịu hiền, hướng nội, làm việc trọng Chiều mưa năm [Am] xưa em đến thăm anh quên đường [D] về khắn khít đôi [G] tim ĐK: Em [C] ơi chiều mưa năm [Am] xưa nay [D] còn có không [G] em Nhiều đêm anh [C] mơ mơ [Am] mộng thấy em [Em] về Về thăm nơi xưa trong ngõ vắng quanh [Am] co Về thăm nơi xưa khi đôi ta còn gắn [D] bó Em còn nhớ không [G] em 2. Chiều mưa năm [G] nay anh đến sân [Bm] ga mong [Em] chờ một người không [G] đến Tôi không may mắn được biết đến nhà văn ấy, chỉ biết cảnh chiều hôm đó thật đẹp. Hồ Diệp và Trang Sinh, quốc quốc và gia gia, một giây phút trong cuộc hiện sinh, thấy buổi chiều bàng bạc, ánh chiều và mình hoà nhập vào nhau. Đất Huế, Thừa Thiên nhiều sông lắm phá. WCTe7qE. Thầm chào nhau thôi rồi vĩnh biệt người ơi Ngày buồn đã tới này giây phút tôi xa người Tình đã úa nhàu, mình đã thôi nhau Từ đây biết rồi đời tôi sẽ đi về đâu. Nẻo đường năm xưa giờ vắng lạnh chiều mưa Lời nào đã hứa còn lưu giữ chi thêm thừa Người thương ai rồi, người hết thương tôi Người đâu biết rằng lòng này tan nát tơi bời. ĐK Yêu thương cho nhau đẹp trong phút giây ban đầu Tưởng là bền lâu ai ngờ đâu đoạn cuối thương đau Qua bao tháng ngày bơ vơ chốn này Anh vui với ai rồi mà tôi đâu có hay. Oan khiên cho tôi là khi đã trao anh rồi Cả cuộc đời tôi bây giờ đây đổi lấy đơn côi Thôi anh hãy cười, yên vui với người Riêng tôi sẽ tự tìm một nơi chôn cõi đời. Kỳ vọng bao nhiêu nào có được gì đâu Người càng níu kéo càng xui khiến thêm u sầu Thì thôi tôi đành giải thoát cho tôi Để tôi khóc cười đừng cay đắng đôi bờ môi. Đường tình ta đi là đi vào biệt ly Chẳng hề nghĩa lý vì đâu có thương yêu gì Người đi qua rồi, người đã quên tôi Bỏ tôi đứng lại lầm lạc phương hướng trong đời. 1. Thầm chào nhau [Dm] thôi rồi vĩnh biệt người [Bb] ơiNgày buồn đã [F] tới, này [Gm] giây phút tôi xa [Am] ngườiTình đã úa [C] nhàu, [Am] mình đã thôi [Bb] nhauTừ đây biết [Gm] rồi đời tôi sẽ đi về [A7] đường năm [Dm] xưa giờ vắng lạnh chiều [Bb] mưaLời nào đã [F] hứa còn [Gm] lưu giữ chi thêm [Am] thừaNgười thương ai [C] rồi, [Am] người hết thương [Bb] tôiNgười đâu biết [Dm] rằng lòng này [A7] tan nát tơi [Dm] bời [Gm][Am]ĐKYêu thương cho [F] nhau, đẹp [Gm] trong phút giây ban [Dm] đầuTưởng là bền [Gm] lâu ai ngờ [C] đâu đoạn cuối thương [F] đau[Gm] Qua bao tháng [A7] ngày [C] bơ vơ chốn [Bb] này[C] Anh vui với [Am] ai rồi mà tôi đâu có [C] hay. [A7]Oan khiên cho [Dm] tôi là [Gm] khi đã trao anh [Dm] rồiCả cuộc đời [Gm] tôi bây giờ [C] đây đổi lấy đơn [F] côi[Gm] Thôi anh hãy [Am] cười, [C] yên vui với [Bb] người[C] Riêng tôi sẽ [Am] tự tìm một [A7] nơi chôn cõi [Dm] đời [Gm][Am]2. Kỳ vọng bao [Dm] nhiêu nào có được gì [Bb] đâuNgười càng níu [F] kéo càng [Gm] xui khiến thêm u [Am] sầuThì thôi tôi [C] đành [Am] giải thoát cho [Bb] tôiĐể tôi khóc [Gm] cười đừng cay đắng đôi bờ [A7] tình ta [Dm] đi là đi vào biệt [Bb] lyChẳng hề nghĩa [F] lý vì [Gm] đâu có yêu thương [Am] gìNgười đi qua [C] rồi [Am] người hết thương [Bb] tôiBỏ tôi đứng [Dm] lại lầm lạc [A7] phương hướng trong [Dm] đời [Gm][Dm]

nẻo đường năm xưa giờ vắng lặng chiều mưa