Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi: Ngày 28-02-2021, anh Nguyễn Ngọc Mạnh, chàng trai 31 tuổi ở thôn Vĩnh Thanh, xã Vĩnh Ngọc (huyện Đông Anh, TP Hà Nội đã có một hành động phi thường gây chấn động cả giới truyền thông Anh phát hiện có một em bé bò ra lan can một căn hộ ở tầng 12A (tức tầng 13 của tòa Dân làng thấy vậy bèn vớt xác cậu vào bờ, đem chôn cất tử tế. Do đó dân làng mới làm câu ca dao: Gió đưa cây Cải về trời, Rau Răm ở lại chịu đời đắng cay. Hai câu muốn than van cho bà Phi Yến. Cậu Cải Hội An chết tức tửi, mẹ cậu là bà Phi Yến tức Răm còn sống Sau chuyện tình định mệnh, họ kết hôn và cùng vượt qua biến cố sinh tử. Cầu hôn sau một tuần gặp gỡ Chuyện tình xuyên biên giới của anh John Teng (44 tuổi) đang kinh doanh bất động sản và vợ Huỳnh Mai (30 tuổi) mang đến nhiều ngọt ngào cho chương trình Vợ chồng son. Trước đó, năm 23 tuổi, chị Mai sang Malaysia thăm người bạn thân. DUY TUẤN | 21/09/2022 14:55. Bình Thuận - Nam thanh niên 19 tuổi từng là nhân vật chính trong câu chuyện dựng hiện trường nhảy cầu giả, qua Campuchia làm việc rồi trốn thoát về nhà 4 tháng trước mà Lao Động đã đưa tin, hiện đã tử vong vì điều khiển xe máy tông vào gốc cây Đôi mắt đỏ hoe, nữ công nhân 32 tuổi không ngờ cuộc hội ngộ định mệnh của chồng, em trai và anh rể vào tối 6/9 tại quán karaoke An Phú, đường Trần Quang Diệu, phường An Phú, TP Thuận An lại đem đến bi kịch quá lớn. Chị Trần Thị Bích V. quá bàng hoàng trước biến cố quá lớn vừa xảy ra. Ảnh: Phạm Nguyễn Trong cái đêm định mệnh ấy Mị đang ngồi đợi người yêu của mình đến nhưng A Sử đã đến và giả vờ giống người yêu Mị, hắn thò ngón tay đeo nhẫn vào vách, Mị tưởng người yêu bước ra thì một toán người chụp lấy cô và đưa cô về nhà. Bắt đầu từ đấy cuộc sống của Mị sống trong những ngày tháng đau khổ nhất và cũng là bắt đầu của kiếp làm dâu gạt nợ. ubjy. Cùng đọc truyện Định Mệnh Đưa Anh Đến Với Em của tác giả Cá Linh Linh tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Đô Thị, Hắc Đạo, Hiện Đại, Ngôn tình, Sủng Văn, Tâm Lý Xã Hội, Tiểu ThuyếtNgười thân của Thái Vy giờ chỉ còn có bà cô đột nhên qua đời, để lại hai người phụ nữ neo đơn trên cõi đời điều, trước khi bố mất, lại không căn dặn gì nhiều ngoài việc bắt cô rời khỏi nơi đây và chuyển lời tới cô Diệp Mạc rằng "Đã tìm thấy rồi!"Thái Vy nghe theo lời dặn của bố trước lúc lâm chung, dẫn theo bà nội rời khu nhà cũ, chuyển tới nơi ở mới, một ngôi nhà hai tầng cũ kĩ nằm trong một con hẻm nhỏ của thành mỗi sinh nhật của cô, cô lại nhận được một bức thư từ người bố đã mất, những bức thư ấy như là một nguồn động lực, xoa dịu và giúp cô cảm thấy dễ chịu hơnĐã 19 năm trôi qua, cô vẫn đều đặn nhận được thư, dường như những bức thư ấy sẽ được gửi đi mãi, không bao giờ dừng bà nội cô đã lớn tuổi, ngày một già đi, ốm yếu do bệnh tật. Năm nay cũng là năm bà cô bị bệnh nhiều nhất và cần phải phẫu thuật lúc cấp bách, cô đã gặp được Nam Cường. Vận mệnh của cô và anh quấn lấy nhau, đến lúc nhận ra thì cả hai đã u mê đối phương không lỗi thoát rồi.... Đến trạm xe bus cô đứng đợi một lúc thì xe có, lên xe cô vẫn trong trạng thái mơ hồ khó tả.... Bà của cô chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng.... Nếu phẫu thuật thì tỉ lệ sống cao hơn nhưng phần trăm thành công thì chỉ có 40 đến 60% cũng có thể tụt lùi đi. Thái Vy vò đầu bức tóc mím chặt môi đôi mắt hỗn loạn cực sao? Tại sao người thân của cô cứ lần lượt ra đi chứ??? Đầu tiên là mẹ vì sinh cô mà bỏ mạng, tiếp đến là bố cô cũng bỏ cô mà đi, sau đó là cô bạn thân thiết - Diệp Oanh của cô vì ông bố chết tiệt mà phải bán mình đến nay cô vẫn chưa rõ, chỉ vì cô lúc đấy không ở nhà, ông ta vì tiền mà đã lừa đứa con gái duy nhất của mình cho bọn buôn người! Đến nay sau nhiều lần cô đi tìm nhưng vẫn chưa có tung tích của Diệp Oanh. Giờ đến cả bà cô cũng vì cô mà định bỏ cô đi sao......"Thông báo đã đến điểm dừng XXX"Cắt ngang suy nghĩ của cô là tiếng thông báo của xe buýt, Thái Vy thở dài vội vàng đi xuống, xuống khỏi xe buýt cô liền lấy hai tay vỗ mạnh vào má tạo thành vết đỏ ửng, ngay bây giờ cô cần bình tĩnh lại, và tập trung kiếm tiền chữa bệnh cho bà cô!Băng qua đường lớn trước mặt cô bây giờ là nhà hàng 4 sao nổi tiếng ở khu phố này, hiện cô đang làm theo ca ở đây. Theo lối nhỏ cô vào từ cửa sau, Thái Vy nhanh chóng lướt qua mấy người đang làm việc chạy vào phòng thay quần áo, mấy phút sau cô nhanh chân chạy ra giúp đỡ mấy người bếp trưởng, công việc làm thêm ở đây của cô là phụ bếp, nếu chạy bàn không kịp thì cô kiêm luôn cả chạy cô quản lí lúc nãy gọi điện nhìn thấy cô liền đi vào giáo huấn mấy câu, mặt mũi đen nhẻm có vẻ là vừa bị sếp mắng. Thái Vy chỉ lặng im nghe mắng, giờ đây cô chẳng có hơi sức mà đôi co với chị ta nữa."Cô nhanh chân lên, đã đi muộn thì chớ, lại còn lề mề thái độ. Hôm nay rất đông khách và có khách quý nữa cô liệu hồn mà làm cho chuẩn vào." Bà cô quản lí thể hiện thái độ trút giận lên đầu Thái Vy."Ra lau bàn số 23, khách chuẩn bị đến, nhanh cái chân lên." Bà cô quản lí chu mỏ chanh chua Vy lấy rẻ lau đi đến nhanh tay lau dọn, bê bát thức ăn thừa để vào xe đẩy liến thoáng chiếc bàn nhìn chướng mắt do bẩn đã trở lên sạch sẽ một cách xinh đẹp. Bà cô quản lí nhìn thấy liền bĩu môi, liền chỉ chỏ quát tháo mấy nhân viên khác. Xin‎ ủng‎ hộ‎ chúng‎ 𝑡ôi‎ 𝑡ại‎ ~‎ Т𝖱‎ 𝘶𝗠Т𝖱𝑈𝘠e𝑵.𝑣n‎ ~"Nay bả đến tháng à? Sao cứ mắng em suốt thế." Anh đầu bếp thấy cô vuốt mồ hôi liền hỏi."Chắc bị sếp mắng lên chuốc giận lên người mấy nhân viên làm thời vụ như bọn em, đấy anh thấy rồi đấy" Thái Vy cười trừ đáp lời anh đầu bếp tay nhanh chóng làm việc, lượng công việc này có vẻ sẽ mất kha khá thời gian đây."Chắc thế thật, thôi cố lên nha em!"Thái Vy cười mỉm nhẹ nhàng gật đầu anh đầu lúc này trước cửa nhà, khách hàng quý đã xuất hiện, ông sếp trịnh trọng ra cửa mời nhóm người này vào một cách tao này là giờ cao điểm rất đông khách, Thái Vy và mấy bạn bồi bàn thở bở hơi tai dọn dẹp, cô được bà cô quản lí phân công bê đồ ăn ra cho nhóm khách quý, chả hiểu nổi sao hôm nay bà điên này lại ghim cô!Cô nhanh nhẹn đẩy xe, mỉm cười một nụ cười chuyên nghiệp với nhóm khách quý, tay thoăn thoát dọn đồ thứ đều bình thường cho đến khi có tiếng hét từ phía khu Vip phát lí nhanh chóng đến xác nhận, trong bát canh được dọn lên tự dưng có con ruồi chết. Mọi người liên quan đến bàn ăn này đều được gọi ra xác minh trong đó bao gồm cả Thái Vy."Là cô ta!!!!!" Người đàn bà nhíu mày nhìn đi nhìn lại rồi chỉ thẳng vào người Thái Vy. Cô liền chau mày, ngày hôm này đúng xui của tận cùng xui, rốt cuộc người đàn bà điên này lại muốn đổ lỗi gì lên đầu cô đây."Thưa quý khách tôi chỉ là bồi bàn bê ra! Tại sao lại là tôi? Quý khách nên xem lại chứ không thì oan cho tôi lắm. Có rất nhiều người có thể ra tay vậy nên quý khách không thể nói một lời vô căn cứ như thế này mà đổ tội lên đầu tôi." Thái Vy liền nhíu mày trả lời chuyên nghiệp khiến người đàn bà này chỉ có thể túm lấy váy mà trút giận."Đây là thái độ mà nhân viên của các cô có à." Người đàn bà bực tức chỉ vào quản lí mắng cô quản lí và ông sếp luống cuống giải thích, chả có lí gì khi qua khâu kiểm tra mà lại không thấy cả? Bà quản lí nhíu mày nghĩ bụng có lẽ nào do lúc nãy bà mắng mỏ nên Thái Vy thả con ruồi vào trả thù bả mục đích để sếp đuổi bả đi! Mới suy nghĩ đến đây bà quản lí nóng máu cũng nghĩ thông."Suy cho cùng cũng chỉ có thể là cô ra tay thôi Tiêu Vy!" Bà quản lí hằn giọng. Thái Vy tức giận trừng mắt với mụ quản đổi cho chê chê lại đổi cho rô phi, bọn khách khốn kiếp này chả là không có tiền trả bữa ăn này đi, ruốt cuộc sau cùng lại lấy cô ra làm bia đỡ đạn là sao."Quản lí, bà nên ăn nói cho cẩn thận! Từ khâu kiểm tra đồ ăn là của bà, tôi chỉ có đẩy bê thức ăn ra bà nghĩ trong lúc đấy thời gian là nhiêu mà tôi có thể bỏ cái cái con ruồi vào bát được! Trong khi đó nếu bê lên thông thường sẽ được phát hiện luôn mà phát hiện ra đã là một lúc sau khi ăn! Hay cũng có thể ai trong cái bàn này đã làm điều này mục đích có thể là làm giảm danh tiếng và gây phản cảm với những vị khách quý ở đây?" Thái Vy vừa nói vừa lườm nguýt người đàn bà vu khống cho cô."Con bồi bàn này!!! Mày nghĩ vu khống cho mày chắc."Người đàn bà chỉ tay tức giận chỉ lên người cô. Ông sếp nhíu mày, theo lời của Thái Vy không phải là không có lí!"Thưa quý khách, tôi không bảo bà vu khống cho tôi, tôi chỉ giải thích rằng cái vụ việc này không liên quan tới tôi!" Thái Vy thờ ơ liếc mắt nhìn người đàn bà dở quẻ này."Tôi không cần biết, như mọi người đã nói thức ăn đã qua khâu kiểm tra và không có vấn đề chỉ khi cô bê lên một lúc sau tôi mới phát hiện. Trong quá trình cô đẩy xe lên đây thì thiếu gì cơ hội mà không ra tay?""Thưa quý khách tôi không biết nhưng quá trình đi thức ăn lên đây thì không thể ra tay được thời điểm này nhà hàng rất đông không thể chậm chễ một giây và không thể ngừng tay một chút! Đúng không sếp?" Thái Vy quay đầu nhìn vào ông sếp giải thích."....Đúng.""Chẳng có lí do gì chứng minh cô không ra tay cả." Người đàn ông bên cạnh người đàn bà tức giận chỉ mặt cô."Bộ trưởng ngài bớt giận, bớt giận" Ông sếp liền vội vàng đáp trong giọn hòa hoãn, người đàn bà bên cạnh thì đang vênh thượng cái mặt lên nhìn khó ưa level 1 tỷ."Thưa ngài trong lúc tôi đẩy xe thức ăn lên thì có đi song song cùng một nhóm người, ngài không phiền nếu tôi sang bên đây nói chuyện một chút?" Thái Vy cười nhạt. Rồi chỉ vào bàn ăn bên trên, bàn bên trên có 4 người đàn ông đang ngồi đợi đồ ăn lên. Thái Vy liền đi đến chỗ mấy người đàn ông."Xin lỗi tôi có thể làm phiền hai ngài một chút được không ạ?" Cô nhanh gọn nhẹ làm động tác mời, người đàn ông tuấn tú khẽ lắc đầu quay lại nhìn cô môi hơi nhấc lên, anh đã chứng kiến tất cả cô gái này quả thật là khôn ngoan...."....Được chứ thưa ngài..." Thái Vy cười hòa nhã, khí chất của người đàn ông khiến cô khó thở đến mức ngột ngạt, khá đáng sợ giống hệt cái hơi thở phát ra từ chồng cô Mạc!"Được." Anh chậm rãi đứng dậy tiến về phía bàn khi mời được cô thở mạnh, khí chất của người đàn ông này quá áp đảo, thật kinh khủng. Ông bộ trưởng đang ngồi nhìn thấy mặt anh liền biến sắc."Thưa mọi người, sau khi đẩy bàn lên cùng lúc đi về hướng này và đi cùng song song tôi là hai vị khách này đây! Đúng không thưa quý khách." Thái Vy mỉm cười chuyên nghiệp mong chờ câu trả lời từ anh."Hình như cũng không phải cô" Anh trả lời lãnh đạm không nhạt không mặn đáp nghe xong câu trả lời của anh Thái Vy tức đến nổ máu, rõ ràng là cô mà!!! Người đàn ông đứng bên cạnh anh bị cô nhìn chằm chằm giật giật khóe miệng."Nhân viên đều mặc quần áo giống nhau tôi cũng không nhớ rõ." Thấy anh phủ nhận người đàn ông bên này liền hững hờ đáp lại, Thái Vy nghe xong tức nổ mắt rõ ràng cô còn xin nhờ nhường đường cơ mà ấn tượng rất rõ ràng quên được cái khỉ mốc!!!!! Gió đang theo chiều con mụ kia rồi quả này hết cứu chữa Thái Vy thở dài, chết chắc rồi!!!"Ông Giang, tôi nghĩ chúng ta không nên mất hòa hoãn chỉ vì một con nhân viên quèn này đâu!" Người đàn ông vừa nói vừa chỉ vào người Thái Vy, sự xuất hiện của anh khiến ông ta cần phải lẩn trốn và muốn giải quyết nhanh vụ này. Ờm, cô đoán không sai mà cuối cùng cô lại gánh máng lợn, bọn sĩ diện dởm có chơi có chịu đằng này thì dùng thủ đoạn bẩn tính để không phải thanh toán."Ông nên tống thẳng cổ con bồi bàn này đi, tôi nghĩ tôi sẽ nhẹ tay mà đánh giá nhà hàng ông được chứ.""Dạ, dạ bộ trưởng ngài bớt giận nhân viên này tôi sẽ cho nghỉ ngài yên tâm." Ông sếp cười xu nịnh ra hiệu với mụ quản lí. Thái Vy đứng bên này nghe xong thì tức giận đỉnh điểm."Cô còn không mau xin lỗi quý bà đây đi!" bà quản lí nhìn Thái Vy trừng mắt. Cô biết là không còn hi vọng gì rồi, tức giận từ sáng đến bây giờ liền bùng phát trừng mắt nhìn mụ quản lí."Xin lỗi? Tôi làm sai cái quái gì mà phải xin lỗi! Mấy người tưởng có tiền thì đổi trắng thay đen được chắc?Cái loại có chơi đéo dám chịu tôi gặp đầy ngoài đường rồi, thứ bộ trưởng kiết xác! Đây không cần đuổi, bà đây cũng nghỉ, làm việc ở nơi như thế này chỉ thục sụe phí nhân tài như bà đây!" Thái Vy trừng mắt nhìn bọn khốn đó, nói xong liền chạy nhanh về phía phòng bếp nhanh chóng đến tủ đồ rồi dùng tốc độ lớn nhất chạy ra bộ trưởng tức giận, nhưng nhìn đến mặt anh thì hòa nhã giản hòa kêu dọn hết đồ mang món mới lên, ông sếp lau mồ hôi cười xu nịnh phất tay nhân viên mau chóng thu và người bên cạnh đi về phía chỗ ngồi, người đàn ông lắc đầu khó hiểu nhìn anh."Đại ca, sao lại phủ nhận?_ Vũ Hành Long nhìn vào Nam Cường lắc đầu khó hiểu. Việt Dã, Mộc Tử nhìn hai người bọn họ, cả hai vào sau nên cũng không biết chuyện gì. Nam Cường nhếch mép thầm rút lại câu nói trong lòng không phải "khôn ngoan" mà là "giận quá mất khôn".Không nhận được câu trả lời, thức ăn cũng được phục vụ đưa lên, không khí im lặng nhóm người bắt đầu động đũa, Nam Cường cầm vào đôi đũa, khuôn mặt không biến sắc nhớ lại khẩu hình nói của Thái Vy lúc rời đi thì cau mày dùng lực đôi đũa trong tay anh gãy làm đôi, mấy người ngồi bên cạnh nhìn thấy thì tập trung liếc mắt về phía anh một chút rồi ăn tiếp. Phong cách Thi ảnh Thứ năm, 16/9/2010, 1759 GMT+7 Mùa thu năm thứ nhất đại học, em gặp anh trong phòng ký túc xá. Anh đến cùng một người bạn thăm cô em gái và em ở cùng phòng với cô em gái đó. Chẳng ấn tượng gì ở anh, chỉ nhớ mang máng là có người cao cao, đeo kính cận đến phòng mình.>> Chia sẻ chuyện tình yêu, chụp ảnh cưới miễn phí Anh xin làm quen, hỏi thăm quê quán, em vẫn "bình chân như vại". Ròng rã một năm anh theo đuổi, chăm sóc, trái tim sỏi đá của em cũng bắt đầu rung rinh và nhận lời anh vào mùa thu năm thứ hai đại học. Không lãng mạn, không mộng mơ như những gì em hằng ước về tình yêu của mình. Anh yêu em một cách cứng nhắc. Bắt em phải học, bắt em phải nhìn cuộc sống một cách thực tế. Nhiều lúc em ghét anh vô cùng. Em thèm nghe những lời ngon ngọt, những cử chỉ nhẹ nhàng, những hành động ga lăng mà tụi con trai vẫn hay dành cho tụi con gái. Bạn bè thì bảo người yêu mày như anh trai ý nhỉ, bởi chỉ biết chăm em như cái máy… Bao lần em nghĩ đến chuyện chia tay, nhưng cứ mỗi khi giận hờn, xa cách anh, lòng em lại buồn hiu hắt. Con đường em đi sao trống trải, lên giảng đường mà lòng nặng trĩu, ngồi trong phòng lại mong anh đến, bạn bè hỏi thăm em chẳng buồn nói. Có lẽ em đã quen với sự có mặt của anh. Em muốn kiểm chứng lại lần nữa, đây là thói quen hay tình cảm thật sự em dành cho anh. Em bấm máy, anh không nói gì, có lẽ anh cũng quá giận em vì thói đỏng đảnh. Đến ngày hôm sau, khi đi đường, mải nghĩ đến chuyện của chúng mình, em va vào con chó và bị cắn. Em gọi điện cho anh, lần này thì em òa khóc, biết chuyện, anh vội vàng ào đến. Đưa em đi khám và chăm sóc cho em. Tình yêu của mình lại nồng nàn và hạnh phúc, nhưng em vẫn không bỏ được cái thói đòi hỏi ở anh sự lãng mạn. Ra trường, dù biết em đã có người yêu, nhưng nhiều chàng vẫn để ý. Em bị choáng ngợp bởi cái vẻ ngoài và những lời ong bướm. Anh bảo "Đến bây giờ, khi em cũng đã đi làm rồi, em có thể lựa chọn lại, anh sẵn sàng làm bạn của em". Em biết khó khăn lắm anh mới nói được lời đó, nhưng khi nghe anh nói em lại tự ái, cái kiêu hãnh trong em như bị thách thức, ừ thì mình chia tay, mặc bao kỷ niệm còn đó vẫn chỉ là kỷ niệm mà thôi. Những người bạn mới, những mối quan hệ mới, ban đầu họ tạo ra cái vỏ cuốn hút người đối diện, nhưng ngồi nói chuyện dăm vài phút, em thấy họ rỗng tuếch, chỉ giỏi khoe khoang. Cũng có những người đến với em hơn hẳn anh về hình thức và điều kiện nhưng không hiểu sao em không tìm thấy sự gần gũi hay một chút cảm tình nào. Có lẽ hình ảnh của anh đã quá khắc sâu vào trái tim, tâm khảm em, mà giờ em mới nhận ra điều đó. Không liên lạc với anh trong một thời gian dài, em xuống sắc trông thấy. Em hỏi thăm thông tin về anh và cũng biết anh liên tục hỏi thăm thông tin về em. Lần nữa, em tự nhủ, mình phải tự thay đổi mình, phải tự gọi điện cho anh xem thế nào… Anh biết không, lúc đó em run lắm, không biết là anh sẽ nói sao, em sẽ nói sao. Anh bắt máy, câu đầu tiên anh hỏi em "Em sống thế nào?" làm em chỉ trực trào muốn khóc. Anh đến với một bó hồng, thứ mà ít khi anh tặng em dù em thích. Mình ôm chầm lấy nhau, không ai nói một câu gì, nhưng lòng thì thấu hiểu hết. Thời gian xa cách anh đã làm được bao nhiêu việc, nhận bằng khen của cơ quan vì thành tích xuất sắc, đi học thêm và liên tục viết thư cho em - dù những trang thư anh không gửi. Giờ ngồi đọc thư mà nước mắt em chảy tràn. Anh yêu em đến vậy sao? Một thứ tình yêu mộc mạc, chân thành không hoa lá mỹ miều, làm sao em có thể tìm được người yêu em hơn anh được nữa. Em nguyện cùng anh đi hết cuộc đời, bởi em biết anh là duyên số, là định mệnh của em. Trương Thị Thu Quyên Lost your way?Sorry, we can't find that page. You'll find lots to explore on the home page. Error Code NSES-404FROM LOST IN SPACEBuild Identifier vbfa0ae09Instance c136a687-8493-4cb4-912d-b6c4952cac71Request Id 49d3c58a-c01c-469a-aca3-60501837ee2a-229638234 Thái Vy nhàn nhạt mím môi, phần bụng của cô đã nhô lên cao, thỉnh thoảng cô còn cảm nhận được con của cô đạp rất mạnh. Thân thể của cô cô biết sẽ chống đỡ được hay không. Bàn tay chạm đến chiếc điện thoại, vào danh bạ chọn tìm kiếm Tống nói đôi ba câu, bên kia lập tức đồng ý sẽ đến ngay. Tay của cô tiếp tục lùng xục tìm quyển vở và cái bút. Nếu không chắc chắn tốt nhất nên chuẩn bị sẵn...Cô chậm rãi viết lên mặt giấy, chốc chốc lại xé gập gọn tờ giấy đút vào phong thư, sau đó viết tên của từng người lên vỏ thời sự vừa hay bắt đầu, "Người có mức án cao nhất chính là Đồng Thời, sau mấy tháng mở tòa án phán xét nay đã quyết định khung hình phạt cao nhất chính là tử hình, mọi tội ác của ông ta tạo nên sẽ được pháp luật VN thực thi trừng phạt! Trong vòng một tháng nữa...."Hình ảnh người đàn ông già nua hiện trên tivi, khuôn mặt không cảm Vy cụm mắt cầm điều khiển tắt tivi. Trong phòng bệnh ngoài hai cái giường còn có một cái bàn nhỏ bên trên có một sấp giấy tờ dày cộp của Nam Cường, mới đây thôi anh cũng bù đầu về nó, bên kia có biến nên anh đã đi khảo sát một lúc, vừa hay cho gõ cửa từ ngoài truyền đến."Vào đi."Tống Bảo nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, mãi một lúc sau một người phụ nữ trung niên mới bước vào. Thái Vy rất ghét bà ta, nhưng chuyện gì đến cũng phải đối mặt. Tống Bảo và Tống Thư đã ngồi xuống ghế."Chị thế nào?" Tống Bảo không ở bệnh viện này nên không thể theo dõi và biết được tình hình của Thái khuôn mặt hơi gầy của cô, nhưng thần sắc vẫn rất tốt. Sát khí từ trên người của cô phóng ra làm cậu rát hết cả mặt huống hồ là mẹ của cậu."Cũng tạm." Thái Vy khẽ chạm vào phần bụng nhô lên của mình. Em bé rất tốt lúc này lại đạp một cái, tâm tình của cô có chút mắt xanh nhìn Tống Thư, khuôn mặt bà ta đang hốt hoảng khi nhìn vào phần bụng của cô."Cháu có thai?!" Không thể tin nổi...Thái Vy đảo mắt nhìn sang Tống Bảo không để ý câu nói của bà ta, "Mặc dù chị không muốn nhưng chuyện gì cũng phải ra chuyện đấy. Em đổi sang họ Thái đi, đến lúc quy nhận tổ tông những chuyện..."Tống Thư lập tức ngắt lời, "Cháu chấp nhận thằng bé rồi ư?" Bà lúc này đỏ mắt trong đầu hiện lên một nghìn chữ không thể tin được chồng chéo lên nhau."Đừng ngắt lời của tôi." Tống Thư thu liễm lại ngay lập tức, khuôn mặt đổ mồ hôi lạnh không dám nói gì nữa."Có những chuyện bắt buộc phải xác thực ngay bây giờ. Em có hai lựa nhất, quy nhận tổ tiên đổi tên thành Thái Bảo và phải chịu trách nhiệm hương khói nhưng về phần bà ta sẽ có thể ở nhà tổ, nhưng không được vào dòng họ Thái, cũng giống như việc nếu bà ta chết vì tuổi già cũng không được thờ nhang khói gì ở trong nhà họ Thái, đồng nghĩa với việc liên quan đến bà ta sẽ không được xuất hiện ở trong nhà tổ, mồ mả cũng phải cách xa đặc biệt là phải cách xa bố và mẹ của hai, không gì cả, không nhận nhận họ hàng không chị em gì hết. Coi như không có chuyện này, em là Tống Bảo thì mãi mãi vẫn là Tống Bảo không có liên quan đến nhà họ Thái và không có quan hệ gì với Thái Vy này."Thái Vy bình thản như trút được một gánh nặng to lớn ở trên vai, cô vươn tay lấy cốc nước từ từ uống một ngụm nhỏ. Tống Thư nghe xong ngay lập tức đứng dậy, "Nó chọn phương án một, cô cũng nguyện ý đây chính là kết cục mà cô nên nhận."Tống Bảo lập tức kéo tay mẹ mình, "Mẹ!""Mày phải nghe chị mày, đấy là tốt cho mày, tao tự làm tự chịu con bé làm như vậy với tao là quá nhân nhượng rồi!"Thái Vy cau mày thấy phản ứng của bà ta hơi quá với dự đoán, "Bà yên tâm, con này còn sống hay như nào bà đừng mong bước vào gia phả nhà họ Thái danh ngôn chính thuận, hay chỉ là một danh hiệu nhỏ bé là mẹ ruột của Tống Bảo, tốt nhất là bà bỏ ngay cái suy nghĩ lươn lẹo đấy đi."Cô đọc được bài ẩn từ sâu trong mắt của bà ta, Tống Thư chột dạ, mặt mày tái nhợt không dám nói gì nữa. Thực sự một thoáng nghĩ đến sự việc kia không ngờ Thái Vy có thể đọc ra được."Thôi nào, không làm được điều kiện của lựa chọn thứ nhất thì thôi chọn lựa chọn thứ hai, bản thân tôi cũng đỡ phải nát đầu."Tống Thư đương nhiên nào chịu, giật giật áo của con mình. Bà tính kế đủ mọi đường kể từ khi ngủ được với Thái Hoàng đương nhiên sắp được bước chân vào nơi mình mong ước nhất làm sao mà chịu được."Tống Thư bà không hiểu thế nào là liêm sỉ sao?" Dục vọng của một người thực sự rất rất lớn, lớn đến mức bọn họ có phát điên cũng phải đoạt được...Tống Bảo cụp mắt khuôn mặt lộ rõ vẻ áy náy nhìn Thái Vy, mẹ của cậu từ ngày đấy thực sự là thay đổi 180° không còn như trước chỉ khuyên cậu nhanh nhanh bảo cô nhận em để cho cậu quy nhận tổ nhiên sau cùng vẫn chính là phương án một, Tống Bảo cảm thấy rất hổ thẹn với Thái Vy."Con bé đó mang thai, nếu giống với mẹ của nó chắc chắn...""Mẹ!" Giọng nói giận giữ của Tống Bảo truyền đến, tại sao mẹ của cậu lại có thể nói ra những điều khốn kiếp đến vậy... không còn một chút liêm sỉ nào..."Mày im đi, nếu mà đúng như thế thật thì đừng hòng ai cản mẹ!" Tống Thư nhếch miệng cười. Lòng của Tống Bảo nguội lạnh không còn gì để nói với bà ta. Tại sao mình lại có một người mẹ như vậy?!À còn một chuyện, cậu từ Tống Bảo sang Thái Bảo rồi, bỏ mặc bà ta cậu đi trước một đoạn dài cảm giác rất thư người kia vừa rời đi Nam Cường đã quay lại trên tay cầm một đống đồ ăn thức uống. Nhìn khuôn mặt chán nản của cô, hai mày như được nối liền vào nhau trông có buồn cười không."Ai chọc em thế." Nam Cường thành thạo mở cửa tủ pha sữa bột cho Thái Vy uống. Cô phụng phịu khịt mũi một cái, "Em ghét con mẹ không có liêm sỉ đó.""Ai?""Tống Thư."Nam Cường lập tức khó chịu, "Bà ta dám đến đây?""Em gọi đến."Nam Cường lại nhíu mày, đưa cốc sữa cho Thái Vy nhiệt độ vừa đủ uống rất ngon. Ngón tay của cô chọc vào lông mày của anh, tâm tình khó chịu lập tức vui vẻ."Uống hết đi, thèm ăn cái gì không anh mua cho.""Thèm á, em muốn ăn xoài dầm, chua một tí đừng như lần trước chả có vị gì cả." Cô một hơi uống sạch cốc sữa, Nam Cường lại lấy áo càm chìa khóa xe ừ một tiếng sau đó hôn vào môi của cô lập tức xoay người đi không nói nhưng mọi hành động đều biểu thị hết rồi. Thái Vy như được ăn một hũ mật lớn. Nay anh đi mua nhỉ, lần trước đều sai người mà, chắc nay có việc đột xuất thật mọi người đều bận. Thôi thì cũng vừa hay có người cô cần phải lúc sau Đồng Khởi và Đồng Chi xuất hiện. Bọn họ không kinh ngạc với cái bụng lớn của cô, bởi bọn họ đều cho người theo dõi sát sao để bảo vệ sự an toàn của cô. Hiện tại họ cũng rất rảnh rỗi, Điểu tan rã tính đến nay đã được mấy tháng, ông của họ cũng đã vào tù và đang đợi ngày xử tử, hiện tại bọn họ đều làm mọi cách nhưng không khả thi. Nhớ lại khuôn mặt của ông, ông chỉ cười bảo hai người không có tội gì cả mình ông gánh là được rồi, nếu không có việc gì làm để ý Thái Vy giúp ông là được một lúc, Mặc Hành thở hổn hển đi đến, cậu ta kéo cà vạt ngồi phịch lên giường."Ôi công chúa, công chúa có biết hoàng tử đang sai tôi làm việc gì không? Rồi công chúa lại sai tôi đến gặp công chúa là sao?" Mặc Hành khó chịu nói, từ sau khi bị Nam Cường dí súng vào thái dương bắt con gián Mặc Hành nằm vùng của Điểu thì giờ đây cậu ta đã là người có thể tin tưởng được. Hiện tại đang tranh chức một trong bốn công sự được tín nhiệm nhất của Hành là một con cáo tham lam, nay đây mai đó là chuyện thường, cậu ta rất khôn ngoan có thể đánh hơi ra được nơi nguy hiểm. Nói cậu ta là một con cáo không sai một chút nào. Con cáo này không thể tin tưởng được nhưng..."Chết tiệt, từ bao giờ mình lại thích mách lẻo và trung thành thế này?"Thái Vy nhếch miệng cười, "Thế hoàng tử sai cậu làm việc gì, nếu cậu không muốn làm công chúa tôi đây sẽ bảo hoàng tử giúp cậu."Mặc Hành bĩu môi cười lạnh, có mà sau khi cô nói xong Nam Cường chắc chắn trảm cậu thì có."Lâu lắm không gặp khỏe chứ?" Mặc Hành bỏ qua Thái Vy vỗ vai Đồng Chi nhưng ngay sau đó Đồng Khởi liền tét mạnh một vào cánh tay đó."Không lạc đề nữa, tôi cần có một hẹn với chủ tịch nước càng sớm càng tốt."Mặt Mặc Hành lại xanh xanh đỏ đỏ. Cả ba người đều nhìn cậu."Công chúa cô có biết là nó khó thế nào không? Huống hồ ông ta còn mới lên chức.""Tôi biết rất khó nhưng những việc như này tôi biết anh sẽ làm được."Mặc Hành đương nhiên là không chịu rồi, "Tôi không làm được, khó lắm, chịu thôi."Đôi mắt xanh cau lại, sát khí tỏa ra như một mệnh lệnh tuyệt đối không được từ chối. Mặc Hành liếm môi."Biết là khó nhưng là cậu thì sẽ được, đừng nói nữa thay vì nói ở đây cậu có thể đi làm được rồi." Mặc Hành cắn răng rời khỏi phòng, bởi không làm gì được và không còn cách nào khác."Vy!!! Là thật sao." Đồng Chi vui đến mức chảy nước mắt."Ừ." Suy cho cùng vẫn là người thân ruột thịt không thể bỏ được nhau, cô không liệu mình có thể an toàn sinh đứa bé ra không nhưng... những điều cô có thể làm được thì cô sẽ làm hết sức tránh trường hợp nó xảy ra quá muộn sẽ là tiếc nối khôn cùng...Còn hơn 20 ngày nữa vẫn còn kịp!...Mặc Hành, Đồng Chi và Đồng Khởi đứng ngay sau Thái Vy, cô lúc này đã an tọa trên ghế. Trước mặt là vị lãnh đạo cả đất nước...Cô đẩy tờ giấy lên tờ giấy giảm án, từ tử hình xuống chung thân. Ngài đây đương nhiên không muốn kí một chút nào hết, đương thời đối thủ kia hại ông bao nhiêu, nay ông ta bị thế đáng lắm ông rất hả hê nhưng ngồi chưa vững vị trí này thì cháu của ông ta đến, và tiểu gia hỏa này cũng không phải loại dễ chọc, đằng sau cô là hai à không ba gia tộc lớn mạnh chống lưng không ai dám đắc tội."Cháu biết ngài hiểu. Ngài nên kí đi, cháu không muốn mất dĩ hòa vi quý giữa ngài và gia đình của tôi đâu ạ." Một nụ cười làm ngài đây ớn lạnh. Uy hiếp trắng trợn như thế ngài đây dám sao?Bút cầm trên tay, một nét chữ kí của chủ tịch nước và con dấu nặng nghìn đô in xuống giấy. Thái Vy nở một nụ cười. Đồng Chi nhanh chóng kẹp vào tập tài liệu."Cảm ơn ngài, sau này nếu có việc nhờ hãy gọi cho tôi, tôi sẽ giúp hết sức."Bốn người vừa rời khỏi, ông liền ném ly thủy tinh vào cửa gỗ tiếng choang một cái những vệ sĩ đã xông vào ngay lập tức chỉ sợ ngài đây có mệnh hệ gì."Mẹ kiếp!" Ông thề là ông không trôi được cục tức này nhưng ông phải nuốt trôi thôi chứ không còn cách nào Cường mặt nổi gân canh đi đến tòa nhà trắng quốc hội đi được nửa đường bốn người đã đi ra đến cần đánh đầu tiên là Mặc Hành! Nhưng Thái Vy lập tức cau mày ôm bụng chậm rãi ngồi xuống măt trắng bệch. Làm tim của Nam Cường suýt chút nữa nổ mới bế cô lên thì lúc này cô lại cười, lòng anh thấp thỏm không yên."Trời ạ!""Con nó vừa đạp mạnh quá nên em hơi hoảng..." Thái Vy ôm cổ nịnh nọt Nam Cường chắc anh đang bực vì vụ để giấy viết chữ to đùng "EM ĐẾN GẶP CHỦ TỊCH NƯỚC MỘT LÁT!"Nam Cường bây giờ triệt để ghét đứa con này! Thái Vy bỗng có cảm giác lạ sau lưng một luồng ấm áp hiện hữu tuy chưa gặp bao giờ nhưng chắc chắn là tốt!"Đi nhanh lên, em muốn đi siêu âm.""Được, vừa mới siêu âm mà?""Làm lần nữa cho chắc.""Ừ."Ba người kia có chút mù mắt, Mặc Hành cùng Đồng Chi lập tức đến tòa án nhân dân tối cao còn Đồng Khởi phải đưa công chúa và hoàng tử đến bệnh khi nhận kết quả siêu âm niềm vui nhân hai. Cô mang thai song sinh! Một cảm giác rất tuyệt vời! Còn Nam Cường lại méo mặt, tại sao, tại sao lại thế sao phát hiện muộn thế này? Thế là cô phải chịu đau gấp đôi kèm theo nguy hiểm gấp đôi à?...Một ngày rất bình thường, Thái Vy rất ổn, nhưng lại có chuyện, đây là mới là tháng thứ tám...Mọi người đều ở ngoài phòng sinh. Có mình Nam Cường được vào trong. Anh sợ, rất rất sợ, tại sao lại thành thế này trong khi tất cả đều đang rất tốt đẹp hay sao...Những đội ngũ bác sĩ hàng đầu được mời đến tránh những sai sót nhỏ nhất xảy ra. Thanh Dung cũng ở trong bình tĩnh nhìn Thái Vy."Anh ngốc thế cuống cái gì, xem có chán không?" Thái Vy nhịn đau nói với anh mấy câu, nước ối của cô vừa nãy đã bị không trả lời, "Hứa với em, nếu có chuyện xảy ra thật, anh đặt hai con lên hàng đầu nhé, phải đặt hai con lên hàng đầu! Không được ghét bỏ hai đứa nó...""Em im ngay, mồm nói linh tinh! Em sẽ không có vấn đề gì, em phải sống mà chăm hai thằng quỷ ấy!""Đúng rồi em phải sống, không thì tài sản mỏ vàng của em sẽ lấy người khác mất.""Đừng lo, nếu em mở mắt khi kết thúc anh đi sang tên hết tài sản của anh ngay và luôn người của anh cũng cho em luôn được không? Thái Vy em nhất định phải giữ lời, tài sản của em tất, tất cả là của em!""Được quân t...ử nhất ngôn, tứ mã... nan truy!"Các bác sĩ có chút buồn cười, vào cửa sinh tử lại bàn chuyện chia tài sản, cặp đôi này quá thú vị rồi. Ngay sau đó cô liền đi vào hôn mê do tác dụng của thuốc mê. Cô đẻ mổ nên là...Bàn tay của cô siết chặt lấy tay của anh, anh cũng siết chặt lấy tay cô như truyền hết mọi sinh lực vào người cô vậy....Tiếng trẻ con khóc vang lên, hai thằng nhóc lần lượt chui ra, được Thanh Dung bọc khăn tỉ mỉ đỡ cũng chính là lúc sản phụ nguy kịch, những số liệu lập tức lên xuống chập trờn, Nam Cường lúc này không quan tâm gì cả tai anh nghe không lọt một chữ gì."Không ổn, đưa cho tôi máy kích tim." Động tác của bác sĩ rất nhanh gọn không một kẽ chỉ có một nguyện vọng, Thái Vy sẽ sống với anh hết đời còn lại. Cô phải sống để còn mặc váy cưới, bọn họ còn chưa làm đám cưới đâu."An toàn, sản phụ đã an toàn!"Giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống, Nam Cường lúc này đây đã rơi nước mắt, từng giọt từng giọt rơi vào mu bàn tay của Thái tay phải không biết từ lúc nào đã được đeo nhẫn, một chiếc nhẫn tinh xảo."Làm tốt lắm, vợ của anh!"Giờ phút này lòng anh mới hạ xuống, anh chậm rãi hôn lên mu bàn tay của thúc rồi....Mười hai tiếng sau,"Mộ, chúng nó đang yêu không này." Diệp Mạc bế anh lớn ra trước, ông Tước đang bế đứa em còn lại, cả hai đều là con Cường mắt điếc tai ngơ không thèm nhìn một giây nào hết, ghét bỏ ra mặt. Giờ phút này anh chỉ chờ cô của cô khẽ động, đôi mắt xanh mở ra, Thái Vy mất mấy hồi mới nhìn rõ vết thương ở bụng chưa đau có lẽ chưa hết thuốc tê."Em tỉnh rồi!" Tảng đá trong lòng anh lúc này mới lăn ra chỗ khác."Con...con...đâu?" Nam Cường có chút bực, tại sao cô lại không hỏi anh trước?Hai thằng được bế đặt bên cạnh cô, lúc này cô mới nhìn rõ khuôn mặt kháu khỉnh của cả hai. Một nụ cười mãn nguyện nở trên mặt cô."Anh kiểm tra mắt của hai đứa nó chưa, xem màu gì?""Nghe mẹ bảo đều màu xanh hết.""May...quá...hai màu mắt thì chết...""Anh ôm con đi...xem nào." Thái Vy nhìn khuôn mặt ghét bỏ của anh có chút buồn cười."Không thích.""Con của anh đấy.""Xấu, da nhăn như khỉ không thích!"Thái Vy lập tức cáu, trừng mắt với anh. Nam Cường miễn cưỡng bế một đứa lên, Diệp Mạc không trông đợi vào con trai của mình lên phải điều chỉnh hết sức cẩn thận mới cho anh ôm đứa nào ngờ vừa nãy ngoan ơi là ngoan vừa vào tay anh một cái liền khóc oa oa, làm cả đứa kia cũng khóc theo."Đúng là chả được cái tích sự gì!" Diệp Mạc ghét bỏ ôm lấy cháu trai, "Ngoan, ngoan bà thương."Thái Vy cười, Nam Mộ đi vào ôm lấy đứa đang khóc còn lúc mọi người tập trung vào hai thằng quỷ kia Nam Cường liền hôn vào môi của Thái Vy một cái."Cảm ơn em, đã vất vả rồi!"Cô lúc này đỏ mắt cố hết sức đưa tay kéo cô áo anh lại, rướn người hôn trả anh một cái."Ừ." Cô mỉm cười, thực sự mọi chuyện cô cố gắng đến bây giờ rất xứng đáng, hai đứa nhóc này là con của cô và anh. Cảm ơn bố và mẹ hai người đều không rời bỏ con mà ở bên con vào giây phút sinh tử vừa rồi... Ngón áp út tay phải có chút khó chịu, Thái Vy nhìn chiếc nhẫn rồi ngẩn ngơ, đôi mắt xanh đảo qua bàn tay trái của anh, đều cùng là một loại. Thật là tốt quá Ngay sau khi Nam Cường nói hết, đầu của Thái Vy đã nhảy số liên tục, cô cũng hiểu rằng nếu cô không đồng ý thì tên điên này sẽ đi phá hết chỗ làm của cô, đây chính là uy hiếp trắng trợn trong các phim xã hội đen còn gì. Mẹ kiếp đúng vận cứt chó sao cô lại phải gặp tên điên này nhể?Không quen biết mà còn làm càn như này rồi, đồng ý hay không đồng ý thì đều bị tên này đùa cợt ở trong lòng bàn tay, cô giãy dụa nó sẽ càng siết chặt, còn nếu cô thuận theo thì...? Thực sự là tức muốn chết, co lại bị tên điên này đùa cợt trong lòng bàn tay, nếu cô và bà không gặp kiếp nạn thì cô đảm bảo dẫm chết tên điên này! Nghĩ đến đây cô lại nhớ đến hồi còn nhỏ có bố, có cô Mạc, có ngưu ma vương da xanh picolo và A Béo, nếu cô mà bị bắt nạt họ chắc chắn sẽ dần tên điên này ra bã cho cám lợn ăn!"Ồ, anh......" Nam Cường nhìn Thái Vy bằng ánh mắt trào phúng, ánh mắt khiêu khích thậm trí có khi còn không để cô trong mắt có lẽ cô chỉ là con búp bê mà anh ta chơi đùa để thực thi cái mình không khí trầm hẳn xuống, áp lực nặng nề, Thái Vy không ngu, cô thừa hiểu đây có nghĩa là gì! Chả làm gì được anh ta cả.... Nếu phản kháng người bị thương chắc chắn chính là cô. Nam Cường nhìn cô đăm chiêu suy nghĩ càng nhìn càng thấy vui vẻ, cô gái này không tồi một chút nào! Và đương nhiên cô gái này sẽ hiểu, không mu muội như mấy đứa con gái khác!"....Để xem công việc là gì đã rồi tôi trả lời sau, các anh đưa tôi đi đâu." Thái Vy thông suốt đưa câu trả lời nước đôi, Vũ Hành Long từ kính chiếu hậu đưa cho cô một ánh nhìn sắc bén, Nam Cường ở đây thì nhàn nhạt không nói gì cả cứ ngồi bình tĩnh thư thái nhìn về phía trước. Trong xe nồng nặc mùi thuốc súng từ người Vũ Hành Long."Đến nơi thì biết, phổ biến công việc tại đấy luôn, đảm bảo cô sẽ thích công việc Nam Cường nhìn lên Vũ Hành Long, anh ta liền khó chịu đáp lại, không khí trong xe liền trở lại bình Vy lúc này mới thư giãn dựa lưng vào ghế, lấy điện thoại từ trong túi ra nhắn tin vài ba câu cho bà cô, hành động này khiến Vũ Hành Long tức muốn chết, cô ta coi như là không sợ anh tí nào đi, đã vậy còn ngồi gần đại ca anh như thế mà không thấy sợ sệt gì sao? Có lẽ Vũ Hành Long không biết cảm giác của Thái Vy dự đoán rất chính xác nên cô luôn biết đâu là chỗ tốt nhất và lúc nào cần hành động, còn về phần Nam Cường đối với Thái Vy cô chỉ xem anh là một kẻ điên phá bĩnh nơi làm việc của cô hại cô mất việc nên có sự thù hằn, vì vậy cô rất ghét anh ta mà chưa kể từ nhỏ cô đã tiếp xúc với người từng trải, khí thế bá đạo hơn anh ta nhiều nên đối với cô khá là bình nơi đã là tầm 15 phút sau, cách chỗ làm của cô từ đấy đến đây là gần 4km còn từ nhà là gần 8km, Thái Vy nghĩ bụng cũng tàm tạm mở cửa xe đi với tưởng tượng của cô ai ngờ nơi này xịn xò phết, cô cứ tưởng là nơi không sạch sẽ đầu gật gù ok ok, Nam Cường cũng xuống xe, còn Vũ Hành Long thì đi cất xe. Nam Cường nhẹ nhàng đi vào từ xa chú bảo vệ đã gật đầu cười chào với cậu ta, Nam Cường cũng gật đầu đi tiếp, Thái Vy lon ton theo sau, cô cũng hiếu kì còn tưởng Nam Cường thích thể hiện kiểu lạnh lùng boy nên sẽ không chào người ta cơ."Thế nào? Làm hay không." Nam Cường đi chậm lại ngoảnh mặt nhìn Thái Vy"Cơ sở không tồi, văn hóa ý thức mọi người rất tốt. Thế còn công việc anh giao cho tôi là gì?" Thái Vy sau khi đi cùng một lúc thì cô cũng có cái nhìn khác về Nam Cường, ầm cũng không xấu bụng lắm!"Công việc đơn giản, quét dọn sạch sẽ tất tần tật cả khu của chỗ này." Thú thật Nam Cường đang cần tìm một người trung thực và làm việc sạch sẽ không ăn bớt hay xén bớt thời gian điều quan trọng cần nhắc hai lần chính là trung thực. Anh nhìn trúng cô bởi cô làm việc rất nhanh gọn trong nhà hàng đó mọi động tác không dư thừa và rất biết điều, khuyết điểm hơi nóng tính tí nhưng cũng tạm chấp nhận cả có vẻ còn hơi ít tuổi chắc kém anh mấy tuổi. Nhưng cũng được tiếp xúc cũng thấy khá chín Vy liếc ngang dọc nhớ lại đây là tòa nhà cao chắc tầm chục tầng đổ xuống, nếu mình cô dọn có lẽ là hơi cực."Mình tôi làm à." Thái Vy nhanh chóng liếc Nam Cường đây chính là câu trả lời thay cho câu tôi đồng ý!Nam Cường đi đến phòng của anh liền mở cửa, Thái Vy cũng đã biết đáp án lặng lẽ bước vào sau."Công việc có vẻ cực đấy, mình tôi làm cơ mà. Còn lương lậu thế nào?" Thái Vy không nhanh không chậm ngồi xuống ghế, cô cũng phải suýt xoa vì nơi này thật sự quá là sang choảnh đi, tần đồ vật đắt tiền thôi, không cẩn thận làm rơi chắc đền cả đời mất."Cô muốn bao nhiêu." Nam Cường ngồi trên bàn làm việc lạnh nhạt nói mặt anh lúc này có vẻ chán trường tiếp lời, kiểu như kinh thường cô vậy."....." Thực khi nghe câu này chối tai thật, coi cô là gái chắc nhưng lí trí khuyên cô rằng không nên tức giận biết đâu cô lại làm với anh ta thật...... Không phải thật mà là chắc chắn!"12 triệu với điều kiện không thử việc, ba tháng đầu phải tăng 20% lương đền bù việc anh đã khiến tôi chịu mất việc!" Thái Vy lẩm nhẩm nghĩ con số lương của hai chỗ làm kia cộng rồi đưa câu trả lời, có lẽ cũng được coi là công bằng. Coi như cô là quản lí dọn dẹp ở đây thì lương 12 triệu cũng ít quá còn gì."Được! Làm việc tốt thì mỗi tháng tăng 5% lương cơ bản, hợp đồng mai đi làm tôi sẽ bảo người đưa đến, sẽ có người chỉ dẫn cho cô." Nam Cường không buồn liếc mắt xủe lí xong việc anh lại vùi đầu vào đống giấy tờ trên Vy nghe xong mắt liền sáng lên, ông chủ hào phóng quá đi!!!! Những ý nghĩ xấu về Nam Cường nhanh chóng mất sạch!"Được, cảm ơn ông chủ, tôi xin phép!" Thái Vy lon ton chạy ra cửa, thì gặp phải Vũ Hành Long đang đi đến, cô mỉm cười chào nhiệt tình với anh ta, làm anh ta khó hiểu kèm khó chịu từ trước cũng phải lắc đầu ngao ngán. Bước vào phòng cậu nhìn Nam Cường, anh cũng nhìn cậu trao đổi ánh mắt, nói dăm ba câu lại quay về Thái Vy, cậu thực sự thấy cô là người khó hiểu nhát trong những cô gái cậu gặp."Có ai chê tiền đâu." Nam Cường ném cho cậu ta một liền vùi đầu vào đống giấy tờ, mặc kệ Vũ Hành Long.

định mệnh đưa anh đến với em