Thôi em không [Am] say nữa đâu sẽ thôi không nhìn [D] anh Lạc về [F] đâu khi em đã trót đi [E7] vào trong tim anh Mong anh [Am] hãy lắng nghe đến những bản tình [D] ca Từng lời [F] hát trọn yêu thương mà em ngân [E7] nga. Liếc mắt đưa [Am] tình đừng để em một [F] mình Đừng cứ [Dm] mãi lặng thinh em đâu [E7] trêu đùa thả thính
Truyện Tổng Tài Lẳng Lơ, Tình Yêu Xấu của tác giả Bổ Thiểu Kiết - Chương 57: Liếc mắt đưa tình. Đọc truyện online. ĐĂNG NHẬP. Truyện VIP; Truyện Tiên hiệp; mà còn cảm thấy cả hai đang liếc mắt đưa tình, ngay lập tức hắn cảm thấy ghen ghét dữ dội, tức không
Mị Cốt Chi Tư Chương 42: Liếc mắt đưa tình Trời nhá nhem tối, hàng loạt đèn lồng treo cây được thắp lên, chiếu rọi khắp vườn. Có mấy tài tử làm được mấy bài thơ, mọi người đang xôn xao bình luận, có người giỏi âm nhạc phổ được mấy khúc nhạc, đang bảo con
Tôi liếc anh một cái: "Muốn tự mình giải quyết bữa tối hả?" Tôi cầm chìa khóa anh đưa, tự nhiên mở cửa nhà anh. Cảm giác này rất tuyệt, chẳng trách Trang Hôn Hiểu có thể bị nghiện. từ khóa: đọc truyện www, ngon tinh, ngontinh, truyện chọn lọc, truyện ngôn
Quấy rối tình dục Quấy rối tình dục tại nơi làm việc Xâm hại Cưỡng dâm Quan hệ đồng thuận Gợi ý tình dục Liếc mắt đưa tình Nháy mắt liên tục TOÀ SOẠN QUẢNG CÁO ĐẶT BÁO HOTLINE QUẢNG CÁO : 0909.55.99.88 EMAIL: kinhdoanh@baotienphong.com.vn
Nguyễn Chính Quốc là người thức thời, cùng xuề xòa cho qua, lại cảm ơn Hạ Cẩm lần nữa mới cúp máy.Điện thoại vừa ngừng, đúng lúc Tống Thành và An Nhiên cùng đi tới trước mặt Hạ Cẩm.Bà liếc trợ lý, thấy ánh mắt của đối phương thì cũng hiểu ý, vẻ mặt lạnh nhạt đi thấy rõ."Mẹ, mẹ đang định đi đâu sao?"
5CDuJvS. Mục Tế Vân quay đầu, thấy Sở Chiêu Chiêu và bố mẹ cô, còn có cả Kỳ Hồng đang đứng trước cửa, hoàn toàn không thấy ngượng ngùng gì mà đứng lên nói “Mọi người nói chuyện xong rồi à?”Sở Chiêu Chiêu gật đầu rồi vội vàng đi xem Sở Minh cầm bình nước trong tay, thấy trong nhà xuất hiện nhiều người như vậy thì không phản ứng kịp, mà Kỳ Hồng dường như đợi không nổi nữa, bước vội đến đến chỗ Minh Minh vô thức lùi lại một bước, ngước mắt nhìn Chiêu Chiêu cởϊ á khoác, nói với Kỳ Hồng “Bác gái, bác để cháu nói chuyện với em ấy trước.”Kỳ Hồng biết điều này sẽ có lợi cho bà nên đã gật đầu đồng ý ngay, để cô đưa bố mẹ và Sở Minh Minh vào cửa vừa đóng lại, vẻ đoan trang của Kỳ Hồng rơi mất một nửa, bà ngồi xuống sofa, căng thẳng nhìn cánh cửa kia không rời mắt. Mục Tế Vân khoan thai ngồi xuống, cũng nhìn chằm chằm vào cùng một hướng với bà, nhưng suy nghĩ của hai mẹ con lại về hai chuyện họ cứ ngồi như vậy, không nói lời nào, có lẽ là đợi khoảng nửa tiếng, cửa phòng cũng mở, vợ chồng họ Sở đi Hồng lập tức thấy căng thẳng, “Sao rồi?”“Hả? À… hai đứa chúng nó vẫn đang nói chuyện.” Ánh mắt mẹ Sở hiu quạnh vô cùng, bà sờ bên tóc mai rồi gượng gạo xoay người, “Tôi… tôi đi làm cơm.”Bố Sở đỡ lưng chầm chậm đi đến Tế Vân đứng dậy dìu ông ngồi xuống, ông hốt hoảng gật gật đầu, sau đó cầm lấy tách trà của mình, mở nắp ra, nhưng lại quên không uống mà đã đặt giờ đồng hồ nữa trôi qua, cánh cửa kia cuối cùng cũng mở ra rồi, nhưng người đi ra chỉ có một mình Sở Chiêu Hồng đứng bật dậy, người dợm hướng về phía trước, ánh mắt lo lắng nhìn Sở Chiêu Chiêu.“Bác gái….” Sở Chiêu Chiêu nói, “Ba ngày nữa bác hẵng tới đón em ấy.”Nghe thấy lời này, Kỳ Hồng dường như không có phản ứng, bà sững sờ nhìn Sở Chiêu Chiêu, thật lâu sau mới lắp bắp, “Thật….. thật không?”Bố Sở ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, đôi bàn tay thô ráp xoa mặt, rồi ông đứng lên đi về phòng của mình, đóng chặt cửa đóng nhẹ nhàng vô cùng nhưng lại khiến Sở Chiêu Chiêu thất thần mất một lúc, “Vâng.”Đã nói như vậy, Kỳ Hồng chậm rãi đi đến phòng Sở Minh Minh, đẩy cửa ra, nhìn cô bé đang ngồi bên Minh Minh thấy bà đi vào, nhất thời không biết nên bày ra vẻ mặt gì, mãi đến khi Kỳ Hồng quỳ xuống trước mặt mình, em mới cố gắng kéo khóe miệng nặn ra một nụ cười, “Bác gái.”Kỳ Hồng “…."Bà nhìn Sở Minh Minh không nói gì, trong lòng cảm xúc lẫn lộn, muốn được vươn tay xoa đầu bé con của mình, nhưng lại nhìn thấy biểu cảm xa lạ trên gương mặt thân thuộc ấy, liền lặng lẽ thu tay về.“Mẹ….. ba ngày sau mẹ đến đón con về nhà.”Sở Minh Minh khẽ gật đầu không Hồng đột nhiên cảm thấy, bản thân bà ở nơi này thật lạc quẻ, cho dù có rất nhiều lời muốn nói nhưng lại không thể nói được thành sao, ngày sau còn đứng lên, “Vậy… mẹ về nhà trước nhé.”Sở Minh Minh vẫn gật gật đầu, dùng ánh mắt tiễn bà rời Hồng bước ra khỏi phòng, vẻ cô đơn trên khuôn mặt không cách nào che giấu được, nhưng bà không muốn để người khác nhìn thấy, vội vàng đi thẳng ra cửa nhà.“Tôi đi trước, làm phiền rồi.”Nói rồi, bà cũng không đợi Mục Tế Vân, một mình ra Tế Vân theo sát bà đứng dậy, anh hỏi Sở Chiêu Chiêu “Có cần anh xin nghỉ phép ba ngày không?”“Không cần đâu.” Sở Chiêu Chiêu thoáng nhìn qua thời gian, “Em sẽ về đi làm.”Sở Chiêu Chiêu cứ theo thường lệ mà trở về đi làm, công việc có lộn xộn rườm rà thế nào cô cũng đều xử lý đâu vào đấy, hoàn toàn không giống một người đang chất đầy tâm sự. Buổi sáng Kỳ Hồng đến đón Sở Minh Minh, cô đi theo Mục Tế Vân, nhưng lại không nán lại nhà Kỳ Hồng quá lâu, đưa Sở Minh Minh đến nơi, cô liền quay về công ty làm đường, Mục Tế Vân hỏi “Em có muốn ở lại với em ấy không?”Sở Chiêu Chiêu hít một hơi thật sâu, “Không cần đâu.”Mục Tế Vân không nói gì nữa, qua một lúc sau, Sở Chiêu Chiêu lại chủ động hỏi, “Thầy Mục, anh có cảm thấy em đã làm đúng không? Minh Minh liệu có nghĩ, là em không quan tâm đến em ấy không?”Mục Tế Vân trầm ngâm, “Chỉ có hai cách xử lý chuyện này nhưng cả hai cách đều không thể phân biệt đúng sai.”Sở Chiêu Chiêu thở dài “Em không muốn diễn một vở kịch đau khổ trước mặt bác gái, cũng không muốn khiến Minh Minh thêm buồn khi phải rời đi, nhưng dường như em đã khiến em ấy đau lòng hơn rồi.”“Sao có thể chứ.” Mục Tế Vân nói, “Biết bao năm qua, tình cảm của gia đình em dành cho em ấy là thật, em ấy sẽ hiểu thôi.”Xe đã chạy gần đến dưới nhà Sở Chiêu Chiêu, Mục Tế Vân lại nói tiếp “Chiêu Chiêu, khoảng thời gian này em khiến anh phải nhìn em với đôi mắt khác, anh cứ nghĩ em sẽ bại trận đầu hàng trước mẹ anh, không ngờ em hoàn toàn không hề để mình chịu thua thiệt.”Sở Chiêu Chiêu lẩm bẩm “Em chỉ sợ giáo viên, chứ đâu phải ai cũng sợ….”“Sao?” Mục Tế Vân hỏi.“Không có gì.” Sở Chiêu Chiêu nhẹ giọng ra, Mục Tế Vân đã nghe rất rõ ràng lời cô nói, xe dừng dưới nhà Sở Chiêu Chiêu, lúc cô đang mở đai an toàn, anh bất ngờ lên tiếng, “Sao gần đây anh không còn cảm thấy em sợ thầy giáo nữa rồi?”Sở Chiêu Chiêu mở cửa xe, quay đầu hỏi “Anh rất hy vọng em sẽ sợ anh à?”“Đương nhiên là không.” Mục Tế Vân mỉm cười ngẩng đầu nhìn cô, “Anh hy vọng em dũng cảm thêm một chút, lại dũng cảm thêm một chút nữa, dũng cảm đến khi…”“Đến khi?” Sở Chiêu Chiêu Tế Vân liếʍ môi gian manh, “Trèo hẳn lên người anh.”Sở Chiêu Chiêu “…”“Rầm.” Sở Chiêu Chiêu đóng cửa xe, lao thẳng lên Tế Vân bật cười, quay xe rời trạng anh đang rất tốt, lái xe rất chậm, trên đường bật nhạc, thỉnh thoảng còn ngẫu hứng ngâm nga một hai phút sau, Sở Chiêu Chiêu bỗng gọi Tế Vân mở loa ngoài, hỏi “Sao thế?”Sở Chiêu Chiêu thở dài một hơi rồi mới nói “Thầy Mục, em… em sáng nay để quên chìa khóa trong nhà.”Mục Tế Vân trầm mặc, không lên tiếng.“Thầy Mục?” Sở Chiêu Chiêu lại hỏi, “Anh còn nghe không?”“Nghe.”Mục Tế Vân lập tức quay đầu xe, “Mười phút.”Nhưng thực tế chưa đến mười phút sau, Mục Tế Vân đã có mặt dưới nhà Sở Chiêu Chiêu, một lần nữa. Cô đang ngồi ở ghế đá bên ngoài, thấy xe của Mục Tế Vân tới, cô liền đi qua, giọng nói có chút tủi thân “Sáng nay em quên không cầm chìa khóa, muộn thế này rồi nên thợ phá khóa không đến, em….”“Em giải thích với anh làm gì?” Mục Tế Vân nâng cằm, “Lên xe.”Lúc này, ngoài trời đã lắc rắc mưa, không khí càng thêm lạnh Chiêu Chiêu lên xe, vừa lấy giấy lau nước mưa dính trên quần áo vừa nói “Xin lỗi anh, hại anh lại phải quay lại.”Mục Tế Vân chỉ cười mà không nói tiếng sau, anh đưa Sở Chiêu Chiêu về nhà của là nơi quen thuộc này, đến cả vị trí của những cái ly trên bàn đều không Tế Vân vừa vào nhà đã đi vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc váy ngủ.“Đi tắm đi.”Sở Chiêu Chiêu nhìn chiếc váy ngủ…. ren???“Cái này…..?”Mục Tế Vân mặt không đổi sắc nói, “Em không thể lần nào đến cũng mặc đồ của anh được, đúng không?”“Em cảm thấy quần áo của anh khá ổn.” Sở Chiêu Chiêu không thèm đếm xỉa gì đến anh, trực tiếp lôi bộ quần áo cô mặc lần trước ra, “Thầy Mục anh ra ngoài trước đi, em phải đi tắm.”Nói rồi, cô đóng cửa Tế Vân lại cười đến híp cả mắt, anh mang bộ váy ngủ mà Triệu Thanh Viện một hai bắt anh phải mua về treo vào trong tủ, rồi nằm xuống giường ung dung đọc Chiêu Chiêu tắm xong bước ra, Mục Tế Vân nhìn cô một cái, đứng dậy, lúc đi ngang qua người cô anh nói “Anh đi tắm.”Sở Chiêu Chiêu “….”Ai chẳng biết là anh muốn đi tắm, nhưng ý tứ của lời này, cứ làm Sở Chiêu Chiêu cảm thấy kỳ Chiêu Chiêu sấy khô tóc, ngồi xuống mép giường, một lúc lại xem thử Mục Tế Vân vừa đọc sách gì, một lúc lại nghịch điện thoại, mãi vẫn không thể bình tĩnh khi Mục Tế Vân tắm xong bước ra, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, không ai nói câu không khí trong phòng biến hóa phức tạp, rõ ràng là đang tràn ngập hơi thở ái muội, nhưng Mục Tế Vân lại cứ cảm thấy trước mắt có một vách ngăn vô hình, khiến anh không thể vượt lúc sau, Mục Tế Vân bỗng thở dài, “Anh hối hận vì đã trêu chọc em ở trên xe rồi.”Anh chán chường xoay người, “Thôi được rồi, anh ra sofa ngủ.”Nhìn bóng lưng của anh, Sở Chiêu Chiêu hơi hé miệng, cánh tay đã vươn ra một nửa lại thu về. Cô chầm chậm ngồi xuống, hàng lông mày cau lại, hình ảnh của Mục Tế Vân cứ lượn lờ trong rồi cô chịu không nổi nữa, dứt khoát đánh một giấc ngủ đông ít mưa, những cơn mưa to lại có gió giật như đêm nay lại càng giờ Sở Chiêu Chiêu rất thích nghe tiếng mưa để chìm vào giấc ngủ, nhưng hôm nay, có cứ quay tới quay lui cũng không thể ngủ biết đã qua bao lâu, cô thò một tay từ trong chăn ra, bật sáng màn hình điện thoại, đã một giờ sáng Chiêu Chiêu thấy hơi lạnh, phải quấn chăn kín hơn mới có thể tiếp tục nhắm mắt mơ màng, cô bỗng mở choàng mắt, nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ, nhớ đến ban nãy Mục Tế Vân đi ra khỏi phòng, đến cả cái chăn cũng không mang vội vã ngồi dậy, mở cửa nhìn lướt qua, quả nhiên, Mục Tế Vân nằm trên sofa không có chăn Chiêu Chiêu vỗ trán, chán nản bản thân sao có thể tùy hứng như thế. Cô nhẹ chân nhẹ tay đi ra, chậm rãi ngồi xổm xuống bên cạnh sofa, định gọi Mục Tế Vân dậy, nhưng ánh đèn đường yếu ớt từ bên ngoài xuyên qua cửa sổ, đã làm Sở Chiêu Chiêu nhất thời quên mất bản thân ra đây làm gì, mà chỉ yên lặng ngồi như vậy thật duỗi tay vuốt những sợi tóc rối tung trước trán của Mục Tế Vân, chầm chậm dựa sát vào anh, ngón tay nhẹ nhàng phác họa hàng lông mê mẩn, Mục Tế Vân từ từ mở Chiêu Chiêu sững người, cứ nhìn anh không chớp mắt.“Em đang làm gì vậy?” Giọng của anh rất nhỏ, nhưng vì hai người dựa quá gần nhau, nên Sở Chiêu Chiêu nghe rõ từng chữ anh nói, hơn nữa vành tai còn thấy ngứa ngứa.“Khô…. không làm gì cả.”Sở Chiêu Chiêu hồi thần, vội vội vàng vàng đứng dậy muốn chạy vào phòng, nhưng cổ tay của cô đã bị nắm chặt, còn không kịp mở miệng biện minh hay xin tha, cả người đã bị kéo ngã lên sofa, Mục Tế Vân rất nhanh đã lật người, nằm đè lên người cô.“Em biết không.” Một tay Mục Tế Vân chống trên sofa, tay còn lại giữ chặt cổ tay cô, “Tối giờ anh vẫn luôn nghĩ, chỉ cần em ra đây tìm anh, anh sẽ….”Anh ngắt câu, nghiêng đầu ghé sát vào tai Sở Chiêu Chiêu nói “Cùng em hoan ái.”Trong màn đêm, Sở Chiêu Chiêu không thấy được biểu cảm của Mục Tế Vân, nhưng cô cảm nhận được con ngươi đen láy của anh đã nhuốm một tầng nóng gò má của người thiếu nữ cũng đã nóng lên nhanh Tế Vân hạ người, cái hôn nhẹ nhàng theo đó mà đáp xuống cánh môi cô, đầu lưỡi mo*n hôn của anh chầm chậm di chuyển từ khóe môi trượt dài xuống vùng cổ trắng ngần, tiếp tục theo đà đi nhiên, Sở Chiêu Chiêu đưa tay chống lên ngu?c Mục Tế Vân, “Thầy… thầy Mục…”Mục Tế Vân dừng lại, nhìn cô thật lâu, “Sao vậy?”Giọng anh run nhẹ, ẩn chứa cơn lửa lòng đang cố gắng kiềm giờ, anh thật sự rất thấp thỏm. Nếu Sở Chiêu Chiêu bảo dừng, anh sẽ tự kiềm chế bản thân, nhưng vẫn sẽ cảm thấy có chút mất mắt anh sáng rực, nhưng lại rất yên lặng đợi chờ chiếu thư mà Sở Chiêu Chiêu ban xuống.“Em…” Sở Chiêu Chiêu ấp úng, “Em sợ đau, anh….nhẹ một chút.”
Tướng quân bị cụt tay × Nữ Thành dẫn dắt đại quân Tề quốc chém giết bốn phương tám hướng trên chiến trường, lập quân công hiển hách. Ngày trở lại, cửa thành rộng mở, bá tánh toàn thành hoan nghênh khắp đường cùng ngõ hẻm, triều đình tưng bưng mở tiệc ăn Trăn trốn trong đám người, ra sức vẫy khăn tay, cao giọng to tiếng hoan hô cùng mọi người. Cho đến khi nàng nhìn thấy cánh tay phải trống rỗng của Tiết Thành…....——Minh Trăn làm nữ quan ở trong cung, bất tri bất giác nhìn lại đã thành gái già lỡ thì, ba mươi tuổi còn chưa xuất giá. Hoàng hậu nương nương lại đề nghị một lần nữa muốn thả nàng về nhà để gả chồng, nhưng nàng chủ động xin đến Tiết gia, làm cô cô giáo tập cho các tiểu thư của Tiết gia.——Trung khuyển táo bạo × Nữ chính si song xử, ngọt của EditorTrăn Trăn là cô cô nghiêm khắc hiểu lễ nghi quy củ trong mắt người ngoài, nhưng lại là cô nương mới biết yêu lần đầu là yêu đến trọn đời, ngây thơ nhưng “không hề trong sáng”, không bánh bèo, thẳng thắn dám yêu dám làm. Bên chàng, nàng chỉ là tâm can bảo bối của ngoài Tiết Thành là tướng quân uy nghiêm lạnh lùng, bên trong trung khuyển, si tình, “mạnh mẽ”. Bên nàng, chàng chỉ là thiếu niên ngây ngô lần đầu biết yêu, lần đầu nếm vị ngọt của tình yêu.
Trạm 27Chiều nay hiệu suất làm việc của Sở Chiêu Chiêu rất thấp, lại vì là thứ sáu nên đồng nghiệp đều dần dần về hết, chỉ còn mỗi Sở Chiêu Chiêu ở công ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vòm trời bên ngoài đã là một mảnh đen tuyền. Làm xong hết mọi việc, Sở Chiêu Chiêu xoa xoa bả vai mỏi nhừ rồi chuẩn bị viết nhật ký công tác của ngày hôm nay. Bỗng nhiên, phía lối đi truyền đến tiếng bước chân nặng nề, Sở Chiêu Chiêu tỉnh này rồi ai lại đến công ty?Cô chầm chậm quay đầu lại nhìn, bóng dáng một người đàn ông dần dần hiện ra Giám đốc Hà, Hà Quốc ta là người đứng đầu của bộ phận Phát triển, xuất thân từ một doanh nghiệp nhà nước, tác phong làm việc mang đậm thói quan liêu, người trong bộ phận Phát triển đều rất không ưa ông ta. Thấy ông ta quay lại công ty vào này, Sở Chiêu Chiêu cảm giác không được tự nhiên, cô sợ Hà Quốc Hoa sẽ nhắc nhở về vấn đề hiệu suất làm việc của đến cũng đã đến, Sở Chiêu Chiêu vẫn nên đứng dậy chào hỏi một tiếng “Giám đốc Hà, sao muộn rồi giám đốc còn đến công ty vậy ạ?”Hà Quốc Hoa giật bắn mình, nhìn lại thấy Sở Chiêu Chiêu, ông ta lập tức thở phào, “Ôi trời, tôi còn tưởng là ai chứ, cô là… sao muộn rồi cô còn ở công ty?”“Tôi còn chút việc chưa làm xong ạ.”Hà Quốc Hoa chậm rãi đi đến bên cạnh chỗ cô ngồi, “Ồ, vậy à… Đúng rồi, tôi nhớ rồi, cô đến đây thực tập… để tôi tính xem nào, gần ba tháng rồi, sắp tròn một quý đấy, cảm thấy thế nào?”Sở Chiêu Chiêu nói “Dạ khá tốt.”“Công ty chúng ta nổi tiếng với cường độ làm việc cao, cô có tiếp nhận nổi không?”“Vẫn ổn ạ, bình thường chị Đồng Đồng rất chiếu cố tôi.”Hà Quốc Hoa mỉm cười, ánh mắt thầm đánh giá Sở Chiêu Chiêu từ trên xuống dưới, “Nhìn không ra được một cô gái nhỏ bé như vậy lại có thể chịu nổi áp lực đấy.”Sở Chiêu Chiêu cùng ông ta nói chuyện phiếm đôi ba câu, rồi mới nhớ ra “Giám đốc Hà, sao giờ này rồi giám đốc còn quay lại công ty ạ?”Hà Quốc Hoa chỉ vào phòng làm việc của mình nói “Tôi để quên đồ trên công ty, phải quay lại lấy.”Ông ta vừa nói vừa đi về hướng phòng làm việc, đi được hai bước, ông ta quay đầu lại hỏi Sở Chiêu Chiêu “Tháng tới có buổi kiểm tra đánh giá thực tập rồi, cô thấy cơ hội được giữ lại của mình cao không?”Sở Chiêu Chiêu sợ nhất là trả lời mấy câu hỏi như vậy, cô sắp xếp từ ngữ cho thích hợp rồi mới dám nói “Tôi đã cố gắng hết sức mình rồi, chỉ không biết như vậy đã đạt được đến tiêu chuẩn của công ty chưa.”Hà Quốc Hoa cười “Cô qua đây với tôi.”*Trong phòng bao, Mục Tế Vân lơ đễnh nhìn chằm chằm hai con tôm trên con tôm một to một nhỏ khá tương xứng, được bày đối mặt nhau giống như hai người đang bái đường.“Tế Vân… Tế Vân.” Mục Tế Trạch thấp giọng gọi anh, “Ông ngoại đang nói chuyện với cậu đấy.”“Hả?” Mục Tế Vân thoắt ngẩng đầu lên, “Ông ngoại nói gì ạ?”Ông cụ Kỳ âm thầm trừng mắt nhìn Mục Tế Vân, “Tôi hỏi anh bao giờ thì khai giảng.”“Ồ. Ngày bốn tháng chín ạ.” Mục Tế Vân nói. “Vậy thì vừa tốt.” Ông cụ nói với Lưu Tư Hà, bố của Lưu Đồng “Xem thử khi nào Đồng Đồng có kỳ nghỉ phép, sắp xếp cho bọn trẻ chúng nó đi chơi với nhau.”Ông Lưu nghiêng người qua hỏi Lưu Đồng, cô cúi đầu ngại ngùng mỉm cười “Con sẽ về xin chỉ thị của sếp.” Mục Tế Vân khó hiểu nhìn ông ngoại của mình, thấy ông chẳng mảy may để ý gì đến mình anh liền nhìn sang Hồng gẩy gẩy chiếc vòng tay, nhàn nhạt lên tiếng “Tế Vân tuy là đang trong kỳ nghỉ nhưng thằng bé vẫn có công việc bận rộn, không thể nhất thời mà định được thời giờ đâu. Bố, bố cũng đừng cứ mãi làm chủ mọi việc của bọn trẻ thế.”Bà vừa dứt lời, Lưu Đồng lập tức thấy xấu nữ thường rất nhạy cảm, cô cảm thấy mẹ của Mục Tế Vân dường như không hài lòng về mình. Hơn nữa bà cũng không chừa lại mặt mũi cho thế lúc bà nói ra lời này, trong lòng Lưu Đồng không tránh khỏi mất trước Mục Tế Trạch từng nói với cô, mắt nhìn của bà rất cao, trước giờ chưa từng chấp nhận bất kỳ người bạn gái nào của Mục Tế Vân. Từng có một cô gái giành được cả giải thưởng Hắc Trì danh giá cho vũ công mà bà cũng không nhìn lọt đó nghe được những lời này, Lưu Đồng còn có một sự mong đợi kỳ lạ. Cô vô cùng tự tin về bản thân mình, cô có học vấn cao, có cả nhan sắc tướng mạo, năng lực trong công việc lại xuất sắc ưu tú, chắc chắn sẽ nhận được sự công nhận của một nữ cường nhân như Kỳ ngờ…Đúng lúc này, điện thoại của Lưu Đồng đổ chuông, cô đứng lên ra ngoài nghe máy cũng là để hóa giải bầu không khí gượng Đồng vừa đi ra, bầu không khí trong phòng bao trầm xuống nhanh cụ Kỳ cảm thấy con gái không chừa chút mặt mũi cho ông, nhưng lại không thể ở trước mặt người ngoài mà phát cáu, cho nên sắc mặt ông bây giờ trông rất khó Tế Vân nhìn mà buồn cười, anh thân là đương sự vẫn còn chưa lên tiếng, cứ ù ù cạc cạc bị lừa đến dùng bữa cơm này, mà hai người lại vì chuyện của anh mà bắt đầu đối phó nhau.“Chú Lưu, ông ngoại, con xin phép đi rửa tay một lát.” Mục Tế Vân đứng dậy xin cụ Kỳ nhìn anh, lạnh giọng nói “Đi nhanh rồi về.”Mỗi lần sắp xếp cho anh làm quen với cô gái nào, là y như rằng anh đi rửa tay cũng phải nửa tiếng mới quay về.“Vâng.” Mục Tế Vân gật đầu, mỉm cười đi ra ngoài.*Trên hành lang, giọng nói nôn nóng của Lưu Đồng vang lên.“Cần gấp trong nửa tiếng à?”“Tôi có sao lưu lại, nhưng đã để ở công ty rồi, bây giờ có không bị tắc đường thì trong vòng nửa tiếng cũng không về kịp.”“Như vậy đi, tôi sẽ gọi điện hỏi thử trong công ty còn người không.”Điện thoại vừa ngắt kết nối, Lưu Đồng nghĩ ngay tới Sở Chiêu Chiêu, cô là người duy nhất trong Bộ phận Phát triển có khả năng vẫn đang còn ở công ty tăng rồi có một khách hàng nước ngoài gọi điện cho cô, nói sắp đến giờ họp nhưng lại làm mất văn kiện quan trọng của sản phẩm, cần rất gấp. Lưu Đồng nhớ là cô đã lưu tệp đó lên màn hình chính của máy tính, bây giờ cách nhanh nhất là hỏi thử ở công ty còn ai gọi cho Sở Chiêu Chiêu, lần thứ nhất không ai bắt máy, phải đến lần thứ hai mới có người nghe.“Alo, Chiêu Chiêu à, em còn ở công ty không?” Lưu Đồng vừa hỏi xong, đúng lúc Mục Tế Vân từ phòng vệ sinh bước ra, anh gật đầu với Lưu Đồng rồi đi ngang qua người thấy hai chữ “Chiêu Chiêu”, anh bất giác đi chậm lại.“Em còn ở đó là tốt, bây giờ em vào văn phòng chị bật máy tính lên, mật khẩu là 76985431, trên màn hình có một tệp đề là Trí Thắng bên trong có một thư mục là Văn kiện bản pdf’, em nhìn thấy chưa?”Nửa giây sau, Lưu Đồng lại nói tiếp “Đúng rồi, bây giờ em gửi file đấy qua điện thoại cho chị đi.”“Ừ, được rồi.”Xử lý xong công việc, Lưu Đồng đang chuẩn bị tắt điện thoại thì trong đầu cô xoẹt qua một thứ gì đó, “Chiêu Chiêu, sao giọng em lạ vậy? Em khóc à?”“Không sao ư? Chị thấy giọng em không giống bình thường, có phải ốm rồi không?”Lưu Đồng nghe câu trả lời của Sở Chiêu Chiêu mà trong lòng dấy lên một tia hồ nghi.“Ồ, vậy à…mà sao muộn rồi em vẫn còn ở công ty?”“Chiêu Chiêu, em đừng tăng ca muộn như vậy, công việc không gấp, cuối tuần em về làm cũng được.”“Vậy nhé, nhớ về sớm một chút, trời tối rồi, em ra về chú ý an toàn.”Tắt điện thoại, Lưu Đồng chợt phát hiện Mục Tế Vân đứng cách cô một khoảng không là…. đang đợi cô?Lưu Đồng vuốt vuốt tóc mái, nói “Sao anh còn chưa vào?”Mục Tế Vân mấp máy môi, ánh mắt khẽ động, cuối cùng chỉ nói “Ra ngoài hít thở không khí.”Hai người đi vào phòng bao thì thấy ông cụ Kỳ và ông Lưu đang nói chuyện hăng say, người khác chen vào không Thanh Thụ là cựu viện trưởng Học viện Mỹ thuật của Nam Đại, đã về hưu được vài năm, vì thế mà tính khí có chút cổ quái đặc trưng của một nghệ thuật gia. Còn Lưu Tư Hà là một giáo sư chuyên ngành Tài chính, lại có hứng thú nghiên cứu về mỹ thuật, hai người họ có điểm chung, trò chuyện vô cùng Tế Vân nghĩ, còn nói là sắp xếp xem mắt cho mình, là dịp cho bọn họ hội ngộ thì Lưu Đồng ngồi được một lúc, trong lòng cứ bồn chồn không lẽ là do giác quan thứ sáu của phụ nữ nhạy cảm, cô cảm thấy Sở Chiêu Chiêu nhất định là xảy ra chuyện gì phút trôi qua, cô không thể tiếp tục ngồi đây nữa, cô đứng dậy nói “Bố, ông Kỳ, cô Kỳ, công ty con có chút việc, con xin phép đi trước.”Tất cả mọi người ngồi đây, trừ Mục Tế Vân ra thì ai cũng kinh ngạc nhìn cô.“Bây giờ sao? Gấp vậy à?”Lưu Đồng gật đầu, “Vâng, rất gấp ạ.”Ông cụ Kỳ có chút bất mãn mà ông Lưu cũng tỏ ra không vui.“Hôm nay là thứ sáu, còn có việc gì gấp mà phải quay về lúc này chứ…”Lưu Đồng không biết nên trả lời thế nào, đang lúc cô do dự thì Mục Tế Vân đột nhiên lên tiếng “Con đưa cô ấy đi.”Lúc này thì ông cụ Kỳ liền vui vẻ trở lại, “Được, con đưa Đồng Đồng đi đi, đi đường nhớ cẩn thận.”
Lần tiếp theo Sở Chiêu Chiêu mặc lại bộ váy này, tiết trời bỗng nhiên lạnh hơn một phòng tiệc có hệ thống máy sưởi hoạt động, Sở Chiêu Chiêu vừa bước vào đã cởϊ á vest của Mục Tế Vân ra. Cô nhìn một vòng, sảnh đường trang trí lộng lẫy, người tới người lui nam nam nữ nữ đều ăn mặc sang trọng quý phái, lời nói nhẹ nhàng, cử chỉ lịch thiệp, tạo một cảm giác hài hòa dễ thanh không biết từ nơi nào phát ra, truyền đến một giai điệu êm dịu thư thái nhưng lại khiến Sở Chiêu Chiêu thấy bất an. Từ khoảnh khắc bước chân vào đây, cô đã ý thức được, bản thân cô vốn không thuộc về nơi Tế Vân nắm chặt tay Sở Chiêu Chiêu, chậm rãi bước về phía trung tâm phòng tiệc. Ở đó có một nhóm người đang đứng quây lại thành một vòng tròn nhỏ, mà người phụ nữ đứng ở giữa là Kỳ Hồng, người mà Sở Chiêu Chiêu đã từng gặp qua một hay hôm nay, Kỳ Hồng cũng mặc một bộ sườn xám màu đỏ đóa mẫu đơn nở rộ trên nền đỏ lại không khiến nó trở nên tầm thường thô tục, hoặc cũng có thể do mái tóc dài đã được búi gọn gàng, cả người chỉ có duy nhất một chiếc vòng ngọc trên cổ tay, ngoài ra không còn thêm loại trang sức dư thừa nào khi tiến đến gần bà hơn, Sở Chiêu Chiêu vẫn có cảm giác vô cùng căng thẳng.“Mẹ.” Mục Tế Vân đổi tay phải kéo Sở Chiêu Chiêu, còn tay trái vòng qua ôm lấy vai cô, để cô đứng trước, hơi dựa lên ngực mình, “Đây là Sở Chiêu Chiêu, mẹ đã từng gặp qua.”Sở Chiêu Chiêu hơi cúi đầu, “Con chào cô.”Dư quang trộm lướt qua vẻ mặt của Kỳ Hồng, ánh mắt bà có vẻ không được thân thiện, nhưng Sở Chiêu Chiêu lại có cảm giác mình vừa nhìn nhầm, bởi vì ngay giây sau, bà lại cười nói “Cô gái nhỏ không cần phải căng thẳng, hôm nay có nhiều người trẻ tuổi lắm.”Lời vừa dứt, sau lưng Sở Chiêu Chiêu vang lên một giọng nói của một cô gái “Cô Kỳ, chị này là bạn gái của anh Vân ạ?”Sở Chiêu Chiêu và Mục Tế Vân cùng quay đầu nhìn, thấy một cô bé xinh đẹp đáng yêu khoảng tầm mười lăm mười sáu bé chầm chậm bước đến, mỉm cười ngắm nhìn Sở Chiêu Chiêu “Thật xinh đẹp.”Kỳ Hồng vỗ vào lưng cô bé, nói “Con đi qua với chú Tần đi, hôm nay chú ấy vừa về nước.”Cô bé ngoan ngoãn rời đi, ngay giây phút đó, Sở Chiêu Chiêu phát hiện vừa nãy mình không hề nhìn nhầm, ánh mắt của Kỳ Hồng lại lạnh nhạt trở là bà không đặt sự chú ý lên người Sở Chiêu Chiêu quá lâu, mà quay sang nói với Mục Tế Vân “Chú Trương của con hôm nay đặc biệt đến đấy, con qua trò chuyện với chú ấy đi.”Đúng lúc, có người gọi Mục Tế Vân, anh liền dẫn Sở Chiêu Chiêu rời mặt với một đám đàn ông năm mươi sáu mươi tuổi, Mục Tế Vân lại vô cùng bình tĩnh tiếp chuyện với bọn họ đôi ba câu, còn Sở Chiêu Chiêu đứng bên cạnh lại càng căng thẳng hơn, mà cứ nhằm những lúc thế này sẽ có người đến tìm cô nói chuyện.“Cô gái này nhìn có vẻ còn nhỏ.” Một ông chú nói, “Mới tốt nghiệp sao?”Sở Chiêu Chiêu gật đầu “Dạ mới tốt nghiệp năm nay.”“Sở tiểu thư học ngành gì vậy?”“Khoa học Máy tính ạ.”“Ồ, cháu cũng học Khoa học Máy tính à, chú cũng thế.”Ông chú này dáng người mập mạp, vừa cười lên một cái là không thấy hai mắt đâu, “Chẳng trách, chắc cháu với Tế Vân có nhiều chủ đề nói chuyện lắm.”Trong lòng Sở Chiêu Chiêu tự phản bác Không đâu, không phải đâu ạ, suy nghĩ của anh ấy trước giờ cháu đều không theo Tế Vân bật cười, “Chú Trương, cuộc thi Big Data do công ty chú tổ chức vào năm ngoái, là cô ấy giành giải nhất đấy.”Người được Mục Tế Vân gọi là chú Trương tỏ ra rất bất ngờ, “Chú đã nói mà, mắt nhìn của Tế Vân thật sự rất tốt.”Có lẽ là vì khoảng cách tuổi tác, những người này nói chuyện với Mục Tế Vân đều theo kiểu anh hỏi một câu tôi đáp một câu, Mục Tế Vân cũng rất khách khí, cảm giác giống như đang nghe đồng nghiệp đọc báo cáo công việc vậy, vô cùng nhàm Chiêu Chiêu dựa vào anh, lặng lẽ chia bớt một phần trọng lượng cơ thể, làm cho hai chân được thả lỏng ra một mà dường như Mục Tế Vân không tính nán lại ở đây lâu, anh dẫn Sở Chiêu Chiêu đi đến một chỗ khác, ở đó có một nhóm người trẻ tuổi giống Mục Tế Vân đang đứng, Sở Chiêu Chiêu vừa nhìn qua đã nhận ra trong đám người đó có Đoạn Kiêu, tay anh ta còn đang ôm một cô gái dáng người cao ráo với nước da màu lúa bầu không khí đó Sở Chiêu Chiêu đoán rằng, nhóm người này là bạn của nhiên, Mục Tế Vân đi đến bên này thì thoải mái hơn nhiều, giới thiệu từng người với cô, tiếc là Sở Chiêu Chiêu chẳng thể nhớ hết tên của họ Kiêu nghiêng đầu đánh giá Sở Chiêu Chiêu, một lúc sau, bỗng lên tiếng “Sao tôi cứ thấy cô gái này rất quen mắt, có phải chúng ta gặp nhau ở đâu rồi không?”Mục Tế Vân đang định mở miệng nói, Đoạn Kiêu đột nhiên trợn to mắt, há hốc mồm, vẻ mặt vô cùng kinh Chiêu Chiêu lập tức căng thẳng, bất giác nắm chặt lấy tay Mục Tế giờ Đoạn Kiêu lại nói “Lần trước tôi đến trường tìm cậu, cô ấy chẳng phải là cô sinh viên đã vào văn phòng cậu sao?”Lời vừa dứt, cả đám người liền quay sang nhìn Mục Tế Vân và Sở Chiêu Chiêu với ánh mắt trêu đàn ông mặc tây trang màu xanh lam nở một nụ cười không đứng đắn, nói “Tôi đã nói rồi mà, gia hỏa này không thể đến trường làm thầy giáo được đâu, cậu ta nhất định sẽ dạy hư học sinh! Đấy, đấy thấy chưa!! Cậu ta không dạy hư học sinh, cậu ta trực tiếp mang học sinh về nhà luôn rồi!”Bọn họ đều cố nén tiếng cười, nhưng Mục Tế Vân lại lạnh lùng nhìn bọn sau, bọn họ phát hiện ra sắc mặt của Mục Tế Vân không đúng lắm, lập tức ngậm chặt miệng, người đàn ông mặc tây trang màu lam vừa rồi còn trêu chọc hai người giờ lúng túng nói “Tôi chỉ đùa một chút thôi.”Mục Tế Vân không để ý đến anh ta, anh chỉ nói với Sở Chiêu Chiêu “Anh chỉ đùa thôi, đừng so đo với anh.”Sở Chiêu Chiêu ngẩng đầu, cô khẽ kéo tay anh. Cô không muốn mình vừa xuất hiện đã khiến anh và bạn bè cãi nhau bất hòa, Mục Tế Vân cúi đầu nhìn cô rồi không nói gì Thanh Viện là người đã phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này, cô luôn là kiểu người chưa thấy hình đã nghe thấy tiếng, “Mấy cậu đang to nhỏ cái gì đấy?”Người đầu tiên phát hiện ra cô là Đoạn Kiêu, thấy cô kéo theo một anh chàng người nước ngoài nữa, anh ta liền nhíu chặt Thanh Viện mặc một thân tây trang khoét cổ tối màu, nhướng mày mỉm cười với Đoạn Kiêu, “Bạn trai tôi, Alex.”Đoạn Kiêu cười lạnh, “Cũng đẹp trai đấy.”“Đương nhiên rồi.” Triệu Thanh Viện nói, “Người mẫu của Cộng hòa liên bang Đức mà lại.”Đoạn Kiêu không nói chuyện với Triệu Thanh Viện nữa mà tiếp tục quan sát Sở Chiêu lúc sau anh ta bỗng lên tiếng, “Không đúng! Cô là cái người ở Vân Yên Phủ Đệ.”Lời vừa thốt ra, những người khác liền hướng hết ánh nhìn lên người Sở Chiêu Chiêu. Mặc dù bọn họ không biết Đoạn Kiêu có ý gì, nhưng nghĩ đến “Vân Yên Phủ Đệ”, rồi nhìn sang cô gái dịu dàng ít nói trước mặt này, bọn họ có nhìn kiểu gì cũng không thể liên hệ hai đối tượng này lại với nhau Thanh Viện bỗng bật cười, “Bây giờ mới phát hiện ra à? Lúc mới đến tôi đã nhìn ra rồi, đàn ông các cậu đúng là, cung phản xạ quá dài.”Đoạn Kiêu mặc kệ Triệu Thanh Viện, anh ta nhìn chằm chằm Mục Tế ngốc!Vừa hay có một nhân viên phục vụ bưng rượu đi ngang qua, Mục Tế Vân duỗi tay lấy hai ly, đưa một ly cho Đoạn Kiêu nhận lấy nhưng ánh mắt vẫn không đổi, vẫn muốn dò hỏi rốt cuộc đây là chuyện quái Tế Vân uống một ngụm rượu, thong thả nói “Có ý kiến?”Đoạn Kiêu nhìn bàn tay anh nắm chặt lấy tay Sở Chiêu Chiêu, cô còn mặc trên người chiếc váy của một thương hiệu thời trang cao cấp, anh ta bất đắc dĩ bật cười, “Tôi làm gì có tư cách mà có ý kiến, chỉ e là hai vị nhà cậu có ý kiến thôi.”Anh ta nói lời này trước mặt Sở Chiêu Chiêu, là không muốn chừa mặt mũi cho nói là Mục Tế Vân, đến cả Triệu Thanh Viện vừa nghe đã lạnh mặt, “Đoạn Kiêu, cậu nói cái gì đấy? Có biết suy nghĩ không?”Mục Tế Vân chỉ cười, “Muốn nói sao cũng được.”Bất luận là Đoạn Kiêu cố ý hay vô tình, Sở Chiêu Chiêu đều đã ghi nhớ rũ mắt, cả người như đang ở nó không phải là loại cảm giác hạnh phúc mơ hồ, lúc ẩn lúc hiện, mà là loại cảm giác chân không chạm đất, thực trống rỗng, thực khó với tới. Cô chợt nhớ đến lời của Lưu Đồng mấy ngày trước, “Gánh thì nặng mà đường lại xa”.Nhận ra tâm trí Sở Chiêu Chiêu đã trôi đi tận đâu, Mục Tế Vân liền dẫn cô đến nơi Tế Trạch vừa đến, đi cùng với anh còn có một cô gái khác mặc một bộ lễ phục dạ hội màu đen, cô ấy khoác tay anh nhưng không phải là vợ Tế Trạch dẫn cô gái kia đi về phía Mục Tế Vân, ánh mắt hai người giao nhau nhưng Mục Tế Vân lại làm như không thấy, anh cúi đầu hỏi Sở Chiêu Chiêu “Em đói không?”Trước khi ra khỏi nhà Sở Chiêu Chiêu chỉ ăn một ít đồ ăn vặt, nên cô gật Tế Vân liền quay người cầm một chiếc đĩa điểm tâm nhỏ được trang trí tinh xảo, lấy thêm một đôi đũa, gắp một đũa đưa đến bên miệng Sở Chiêu quanh không ít người đang nhìn, Sở Chiêu Chiêu thấy có hơi ngại nên chỉ dám cắn một miếng dư lại một phần nhỏ, Mục Tế Vân cho luôn vào miệng ăn, ăn xong anh còn liếʍ môi đánh giá, “Ngọt quá.”Sở Chiêu Chiêu cảm giác có càng nhiều người để ý đến mình thì cô lại càng ngại Mục Tế Vân giống như đến đây chỉ để ăn tối, anh tiếp tục cầm thêm một phần điểm tâm trông có vẻ ít ngọt hơn đưa đến bên miệng Sở Chiêu Chiêu Chiêu nhỏ giọng nói “Em không ăn nữa.”Mục Tế Vân “Ngoan, ăn thêm một chút nữa đi.”Sở Chiêu Chiêu nhìn anh, sợ anh lại mang phần cô cắn dở bỏ vào miệng ăn rồi liếʍ môi bình phẩm, làm chủ đề bàn tán cho người khác, cô liền há miệng, một miếng ăn hết phần điểm tâm anh đưa, nhưng cô lại vô ý cắn trúng ngón tay của Mục Tế Tế Vân nhướng mày, cúi đầu nhẹ nhàng mυ"ŧ ngón tay mà cô cắn Chiêu Chiêu “….”Người trước người sau đều đang nhìn Mục Tế Trạch và cô gái đứng cạnh anh, anh liền hắng giọng, gọi “Tế Vân.”Mục Tế Vân liếc anh một cái, chậm rãi đặt chiếc đĩa nhỏ xuống bàn, nói “Em còn tưởng anh không đến.”“Anh đi đón Lịch tiểu thư.” Anh giới thiệu cô gái bên cạnh, “Lịch Tịnh, Giám đốc Bảo tàng Mỹ thuật Tinh Loan.”Lịch Tịch đoan trang đưa tay về phía Mục Tế Vân, “Mục tiên sinh, nghe danh đã lâu.”Mục Tế Vân dùng giấy lau qua tay, lúc bắt tay với cô, anh nói “Đây là Sở Chiêu Chiêu, bạn gái tôi.”“Tôi nhìn ra được.” Lịch Tịch cười nói, “Tình cảm của Mục tiên sinh và Sở tiểu thư rất tốt.”“Tuổi còn nhỏ, hơi dính người.” Nói rồi Mục Tế Vân liền nắm lấy tay Sở Chiêu Chiêu Chiêu bất mãn cấu mấy cái vào lòng bàn tay dính người hả, rõ ràng là anh dính cảm trên mặt Mục Tế Trạch có hơi phức tạp, anh kéo tay Lịch Tịch, “Đứng nãy giờ rồi, chúng ta qua đây ngồi đi.”Hai người đi trước vài bước liền phát hiện người phía sau không theo kịp, nên cùng lúc quay đầu, thì thấy Mục Tế Vân đang ngồi xổm trên mặt đất chỉnh lại dây của giày cao gót cho Sở Chiêu của đôi giày không biết từ lúc nào đã bị lỏng ra, lúc Mục Tế Vân khom người xuống, Sở Chiêu Chiêu giật mình lùi về sau một bước, ngăn anh lại “Để em tự làm.”Nhưng Mục Tế Vân đã kịp giữ lấy phần dây cột của giày, trong lúc cột lại dây cho cô, anh phát hiện phần gót chân của cô đã bị phồng rộp sưng đôi giày mới, bất luận thế nào cũng sẽ bị ra, từ lúc ra khỏi nhà, Sở Chiêu Chiêu đã bắt đầu cảm thấy không thoải mái, đôi giày tuy là vừa chân, nhưng gót chân vẫn bị ma sát đến sưng đỏ, sau đó, mỗi một bước cô đi đều rất đau, rất giày Tế Vân sững lại một giây, anh đứng lên hỏi “Đau không?”Sở Chiêu Chiêu lắc đầu “Vẫn ổn.”Mục Tế Vân lại cúi đầu nhìn xuống chân cô, trên nước da trắng như tuyết xuất hiện một vết đỏ vô cùng rõ ràng, mà trong mắt anh, nó đã được phóng đại thành một vết thương rất thế, anh nói với Mục Tế Trạch và Lịch Tịch ở phía trước “Thứ lỗi, chúng tôi muốn về trước.”“Hả?” Mục Tế Trạch kinh ngạc nói, “Mới vậy đã đi rồi? Tiệc tối còn chưa chính thức bắt đầu, lát nữa còn có buổi đấu giá nữa.”Mục Tế Vân gật đầu, “Nói với mẹ một tiếng giúp em.”Nói rồi, anh kéo tay Sở Chiêu Chiêu đi về phía cổng. Vừa đi được hai bước anh lại đứng lại, nhìn xuống gót chân của Sở Chiêu Chiêu. Rồi anh bỗng khom lưng, bế ngang người Sở Chiêu Chiêu Chiêu Chiêu giật mình kinh hô, vòng tay ôm chặt lấy cổ Mục Tế Vân, hoảng hốt nhìn anh “Thầy Mục!”“Xin lỗi em.” Mục Tế Vân không màng những ánh nhìn hiếu kỳ xung quanh, ôm cô bước ra ngoài, “Đến bây giờ anh mới phát hiện ra.”
Trong sân, vỉ nướng vừa được bắc lên, Sở Chiêu Chiêu xuống lầu liền chạy thẳng đến cạnh lò, phụ nướng người cùng nhau nướng thịt, mặt ai nấy đều đỏ bừng bừng nên cũng không để ý gì đến Sở Chiêu uống no nê, họ tiếp tục tổ chức chơi Ma sói, Sở Chiêu Chiêu không biết chơi, chỉ ngồi một chỗ học hỏi, định bụng sẽ xem trước hai vòng, thuận tiện thì lấy nước ngọt cắt trái cây cho mọi Lục là người chơi giỏi nhất, trận nào anh cũng toàn thắng một phương, chỉ mới bốc trúng thẻ dân thường mà anh đã gây ra sóng gió cho người khác rồi chứ đừng nói là bốc được thẻ pháp sư hay ma ngữ chuyên ngành của họ rất nhiều, Sở Chiêu Chiêu ngồi nghe xong còn phải lên Baidu* tra thử.*Baidu 百度 Bồ có thể hiểu nó tương tự như google ấy ạ, thường thì bên Trung không biết cái gì người ta sẽ lên Baidu tra, thi thoảng dịch Tha cũng hay phải lên đây tra lắm, vì có mấy từ là ngôn ngữ mạng hoặc là tiếng lóng gì đó mà cái não ngáo ngơ của Tha chưa kịp cập nhật =“Chiêu Chiêu, lấy cho anh mấy miếng cam với.” A Lục đang bận chiến đấu vẫn không quên bớt ra vài giây nhờ vả Sở Chiêu Chiêu, dù sao cô cũng rảnh rỗi, liền đứng dậy đi cắt cắt xong định bưng ra, Sở Chiêu Chiêu chợt nghe thấy có người gọi mình. Cô không nhìn thấy người gọi, nhưng chỉ cần nghe giọng thôi đã biết được đó là quay người, quả nhiên là Lưu Đồng.“Chị Đồng Đồng?”Lưu Đồng mặc một chiếc váy dài màu nâu, hai tay quấn trong chiếc khăn choàng lông cừu màu sữa, mái tóc hiếm khi được xõa bay. Trước kia Sở Chiêu Chiêu làm việc cho Lưu Đồng, mỗi lần gặp cô đều thấy cô mặc những bộ quần áo công sở lịch sự, trang điểm tinh tế, tỉ mỉ, chưa từng nhìn thấy cô trong dáng vẻ lười biếng, thoải mái như Đồng chầm chậm đi đến, “Em đi chơi với bạn à?”Sở Chiêu Chiêu gật đầu, “Hoạt động do công ty tổ chức, còn chị thì sao ạ?”Lưu Đồng ngồi xuống một bên của xích đu, chỉnh lại khăn choàng, ra hiệu cho Sở Chiêu Chiêu ngồi xuống cùng.“Chị bồi các vị trưởng bối đi chơi, à không, người lớn tuổi đều đã ngủ từ sớm rồi.”Lưu Đồng lấy một miếng cam, cắn một cái, rồi bảo cam rất ngọt.“Bây giờ em làm ở đâu?”Sở Chiêu Chiêu nói “Một công ty mới thành lập, công ty Tài chính Y Năng, chị có biết không?”Lưu Đồng nghe vậy, chậm rãi nhai miếng cam trong miệng, tủm tỉm cười nhìn Sở Chiêu Chiêu Chiêu sờ mặt, lúng túng hỏi “Sao vậy ạ?”“Em làm việc trong công ty của Mục Tế Vân?”“Ừm….” Sở Chiêu Chiêu lại gật gật đầu, “Sao chị biết được vậy?”Lưu Đồng không vội giải thích, nhai xong miếng cam, cô đổi tư thế ngồi cho thoải mái rồi mới nói “Tối qua chị nhận được vài tấm ảnh.”Sở Chiêu Chiêu tròn mắt, “Dạ?”“Thì ra là em không biết, Mục Tế Vân che giấu tốt đấy.” Lưu Đồng không mang theo điện thoại, chỉ có thể miêu tả lại cho cô, “Em còn nhớ Hà Quốc Hoa không?”Sở Chiêu Chiêu đáp “Ông ta làm sao ạ?”Lưu Đồng không nhanh không chậm nói “Ông ta muốn lấy tài nguyên của Dự án Hoa Hạ ra làm riêng, bên đầu tư chỉ có một, là tổng giám đốc của công ty em, ông ta còn muốn xây dựng mối quan hệ hợp tác lâu dài với công ty các em nữa.”Sở Chiêu Chiêu nghi hoặc hỏi “Sau đó thì sao?”“Sau đó…” Lưu Đồng nói, “Tối qua sếp Mục của em đã chỉnh ông ta đến chết đi sống lại, cuối cùng chỉ kết lại một câu, chuyện đầu tư để sau này hẵng bàn.”Sở Chiêu Chiêu rũ mắt, không nói Đồng khom lưng, xoa cằm, “Anh ấy đúng thật là người có thù tất báo.”Nói rồi, cô lại muốn ăn thêm miếng cam Chiêu Chiêu bỗng rụt tay, thu đĩa cam về, “Chị Đồng Đồng, chị nói thế là đang khen hay đang chê anh ấy vậy?”“Này, con bé này, học được cả cách bênh vực người của mình rồi đấy, quả nhiên, gần mực thì đen.” Lưu Đồng giành đĩa cam ngược trở lại, “Chị khen hay chê, có quan trọng không?”Sở Chiêu Chiêu cúi đầu khẽ cười.“Hơn nữa….” Lưu Đồng nhìn về phương xa lắc đầu, “Anh ấy còn chụp cả hợp đồng gửi cho chị, chị nói anh ấy có thù tất báo là quá đáng hả?”“Ừm.” Sở Chiêu Chiêu gật đầu, “Không quá đáng chút nào.”Lưu Đồng vươn vai, cô cởi giày ra, khoanh hai chân lên xích đu, “Chiêu Chiêu à, em biết anh ấy thích em mà đúng không?”Bàn tay đang cầm đĩa cam của Sở Chiêu Chiêu khẽ miết lên vành đĩa, “Em biết.”Lưu Đồng lại hỏi “Thế em có thích anh ấy không?”Sở Chiêu Chiêu không nói Đồng đợi thật lâu, mãi mới đợi được câu trả lời lí nhí từ cô, “Thích.”Lưu Đồng đứng dậy, vỗ lên vai Sở Chiêu Chiêu, “Gánh thì nặng mà đường lại xa, người nhà của anh ấy không dễ đối phó đâu.”Không đợi Sở Chiêu Chiêu đáp lời, Lưu Đồng lại nói tiếp “Nhưng mà cũng chưa chắc, theo những gì chị nghe được từ miệng của anh trai anh ấy, dựa vào tính khí thầy Mục của em, có khi sẽ mang em cao chạy xa bay đấy, ha ha ha ha, đến lúc đó chị sẽ tài trợ cho mỗi người ba trăm tệ nhá.”Hai người hàn huyên thêm một lúc, A Lục đợi mãi không thấy cô về, liền réo Chiêu Chiêu nghe thấy tiếng A Lục gào thì quay sang nói với Lưu Đồng “Chị Đồng Đồng, đồng nghiệp đang đợi em, em qua đó trước.”Lưu Đồng gật đầu nói Chiêu Chiêu vừa đi được hai bước lại quay đầu nói “Chị Đồng Đồng, bây giờ mới chín giờ, chị có muốn qua chơi với bọn em một lúc không?”Lưu Đồng nhìn qua bên đó, một nhóm người trẻ tuổi ngồi quây lại với nhau, vô cùng náo nhiệt.“Được thôi.”Sở Chiêu Chiêu dẫn theo Lưu Đồng quay về, giới thiệu với mọi người “Đây là đồng nghiệp của em, đây là chị Đồng Đồng.”Mọi người đều khách sáo chào hỏi Lưu Đồng, nhưng vì làm chung ngành chung nghề, nên rất nhanh đã hòa nhập nói chuyện vui vẻ với khi Lưu Đồng tới tham gia, Sở Chiêu Chiêu phát hiện, cục diện đã không còn do A Lục làm chủ, lần này anh ấy gặp phải đối thủ Chiêu Chiêu ngồi một bên im lặng quan sát, bất giác đã qua mười giờ, nhưng mọi người vẫn còn rất hưng nhiên, một chiếc áo dày được khoác lên vai Chiêu Chiêu quay đầu lại, thấy Mục Tế Vân đã đứng sau lưng cô từ lúc nào.“Muộn vậy rồi sao còn chưa đi ngủ?”“Ừm.” Sở Chiêu Chiêu nói, “Em ngồi chơi với mọi người một chút.”“Yô! Thầy Mục, lâu rồi không gặp.”Lưu Đồng ngồi một bên khẽ vẫy tay, lúc này Mục Tế Vân mới để ý thấy cô, “Lưu tiểu thư sao cũng ở đây vậy?”“Sao tôi không được ở đây?” Lưu Đồng Chiêu Chiêu kéo tay áo Mục Tế Vân, bảo anh ngồi xuống, rồi nói “Chị Đồng Đồng và người nhà chị ấy cũng đến đây nghỉ dưỡng.”Nghe vậy, Mục Tế Vân gật đầu với Lưu Tế Vân vừa ngồi xuống, A Lục đã liếc nhìn anh mà lầm bầm “Thầy Mục này, chúng tôi còn đang chơi game đấy.”Mục Tế Vân nhìn chằm chằm anh, biểu cảm gương mặt thay cho ngôn từ, “So?”A Lục “Chúng tôi đang chơi game, anh ngồi đây không được thích hợp cho lắm?”Mục Tế Vân cười lạnh, “Tôi ngồi đây thì có gì không thích hợp?”A Lục gãi đầu, “Vậy anh có muốn chơi không?”“Chơi.”A Lục rơi vào thế khó xử, anh chỉ hỏi cho có không ngờ Mục Tế Vân lại đồng ý.“Ma sói anh biết chơi không?”Mục Tế Vân thẳng thắn nói “Không biết.”A Lục lại hỏi “German heart attack* anh biết chơi không?”Mục Tế Vân lại thẳng thắn nói “Không biết.”A Lục tiếp tục hỏi “Thế còn Mật mã Da Vinci*?”Mục Tế Vân tiếp tục thẳng thắn nói “Không biết.”*German heart attack 德国心脏病 là một trò chơi phản ứng nhanh. Người chơi phải bấm chuông khi nhìn thấy 5 loại quả giống nhau. Trò chơi có tổng cộng 56 lá bài, 4 loại trái cây, mỗi lá bài có từ 1 đến 5 loại trái cây giống nhau. Khi mỗi người chơi đặt bài của mình ra, ai thấy trên bàn có 5 quả giống nhau thì người đó bấm chuông. Nếu đúng, sẽ lấy lại tất cả các quân bài trên bàn và úp chúng vào bộ bài của bạn. Nếu sai, phải chia cho mỗi người chơi một thẻ bài. Nếu bạn hết thẻ, bạn sẽ bị loại.*Mật mã Da Vinci 达芬奇密码 Trò chơi gồm 26 quân bài đen và trắng, mỗi màu có số từ 0 – 11, và dấu gạch ngang “-“. Mỗi người sẽ có 1 mật mã bí mật, và nếu ai “Crack” được mật mã của những người chơi còn lại và vẫn còn giữ được dãy số của mình thì sẽ là người chiến mí bồ muốn tìm hiểu luật chơi thì có thể lên Google gõ theo cú pháp “Board game + tên game + là gì/luật chơi?”Hỏi một vòng, A Lục muốn phát điên lên, trò gì cũng không biết chơi mà còn ngang ngược đòi chơi cái gì? Hả? Đòi chơi cái gì?Nhưng cái tên kia là người quyết định sự sống còn của mình, anh không thể đuổi đi được, chỉ có thể nhẫn nhịn, anh nói với mọi người, “Vậy chúng ta chơi Thật hay Thách, được không?”Cái trò Thật hay Thách này ai cũng chơi đến phát chán luôn rồi, nếu là bình thường chắc chắn sẽ tỏ ra ghét bỏ, phản đối. Nhưng liếc mắt một cái liền thấy Mục Tế Vân ngồi ngay đó, tự nhiên lại cảm thấy hào hứng hẳn.“Được thôi, chơi nào!”A Lục lập tức gọi người nhờ thay bộ bài Chiêu Chiêu nhìn dáng vẻ điềm tĩnh của Mục Tế Vân thì nghĩ thầm, có khi đến cả trò Thật hay Thách anh cũng không biết đó, sự thật chứng minh, suy đoán của Sở Chiêu Chiêu là hoàn toàn chính nên Mục Tế Vân nghiễm nhiên trở thành người bị hỏi nhiều nhất, anh ném lá bài lên bàn, nói “Muốn hỏi gì hỏi đi?”Hiện trường không một tiếng Tế Vân lại nói “Mọi người hỏi đi chứ.”Lúc này, Sở Chiêu Chiêu mới lật tấm thẻ trong tay lên, “Là em hỏi.”Mục Tế Vân chợt khựng lại, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, “Em hỏi đi.”Sở Chiêu Chiêu nắm chặt thẻ bài, mấy lần định mở miệng hỏi, nhưng vẫn không nói người đều trưng vẻ mặt mong chờ nhìn Sở Chiêu Chiêu, hi vọng cô hỏi câu gì kí©ɧ ŧɧí©ɧ một chút. Vì dù sao, ở đây cũng chỉ có cô là dám Đồng cũng chống cằm nhìn Sở Chiêu Chiêu, thấy cô cả nửa ngày cũng không rặn ra được chữ nào, thì giật luôn thẻ bài trong tay cô, nói “Chị giúp em hỏi.”Ngón tay thon dài của Lưu Đồng kẹp lấy thẻ bài, ánh mắt xấu xa phóng về phía Mục Tế Vân “Thầy Mục, xin hỏi, trước đây thầy có tổng cộng bao nhiêu, “bạn gái tiền nhiệm”?”Mục Tế Vân giật giật mí mắt, nhìn Lưu Đồng vẫy vẫy tấm thẻ, nhắc nhở, “Phải nói thật đó, dù sao anh trai anh cũng tiết lộ hết cho tôi rồi, anh mà nói dối là tôi biết ngay.”Mục Tế Vân quay mặt sang chỗ khác, nhìn Sở Chiêu Chiêu Chiêu không nhìn anh mà cúi đầu ngắm nghía mấy ngón tay, nhưng hai tai đã vểnh hết cả Tế Vân đáp “Sáu người.”Sở Chiêu Chiêu giật mình nhìn anh, cảm xúc trong đôi mắt ấy khiến Mục Tế Vân phải lo lập tức bao biện “Tôi cũng đã bao nhiêu tuổi rồi, không phải rất bình thường sao?”Cả một bàn đầy người phải cố nhịn cười, Lưu Đồng cũng phải cố gắng nhịn cười, vài giây sau, cô điều chỉnh lại biểu lúc Sở Chiêu Chiêu đã sắp làm xong công tác tư tưởng cho bản thân, lại nghe thấy tiếng cô nói “Ồ? Hai người thời cấp hai không tính à?”Lần này đến lượt Mục Tế Vân phải giật mình nhìn Lưu Đồng, “Đến cả chuyện này mà anh tôi cũng nói với cô?”Lưu Đồng vô cùng đắc ý “ừ” một tiếng.“Cấp hai đã là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi mà anh ta còn nhớ rõ như thế, đồ rỗi hơi.”Sở Chiêu Chiêu ngồi im một chỗ mãi không nói gì tiếp theo, cô lại là người bị hỏi. Đương nhiên người hỏi cô không phải là Mục Tế Vân mà là một nữ đồng nghiệp bản tính hóng hớt của mình, cô ta liếc Mục Tế Vân một cái rồi hỏi “Chiêu Chiêu, trước đây em có bao nhiêu bao nhiêu bạn trai cũ rồi?”Mục Tế Vân lúc này đang uống nước cũng lặng lẽ đánh mắt sang Sở Chiêu Chiêu Chiêu mân mê tấm thẻ trong tay cũng nhìn sang Mục Tế Vân, thấy anh đang nhìn mình, liền nhanh chóng dời mắt đi, ủ rũ lắc biết ai là người đầu tiên cảm thán “Chiêu Chiêu của chúng ta ngây thơ quá đi thôi”, mấy người khác cũng bắt đầu lên tiếng đồng đối lập này quá rõ mặt của Mục Tế Vân càng lúc càng đen mà Lưu Đồng ngồi bên cạnh anh thì đang vô cùng vui sướиɠ mà đung đưa hai vai khi thấy có kẻ vừa gặp thêm mấy vòng nữa, lại đến lượt Mục Tế Vân bị Lưu Đồng mở đường đi trước, những người khác trở nên bạo gan hơn, cô gái đang giữ tấm thẻ đặt câu hỏi lên tiếng, “Sếp Mục, trong số những “người bạn gái tiền nhiệm” của anh thì ai là người anh ấn tượng sâu đậm nhất?”Mục Tế Vân tặng cho cô ta một ánh nhìn “đầy thiện cảm”, cô gái đang nhao nhao kia bị dọa sợ cứng người, trong lòng thầm mong được đổi câu hỏi Chiêu Chiêu nhìn anh chằm Tế Vân hết cách, chỉ có thể qua loa “Đã bao nhiêu năm, tôi sắp quên gần hết rồi chứ làm gì mà còn ấn tượng.”Biểu cảm của Sở Chiêu Chiêu vừa mới thả lỏng được một chút, lại nghe Lưu Đồng nói “Có phải không? Sao tôi nghe anh trai anh nói trong nhà anh còn cất giữ….”Cô nói một nửa rồi không nói Tế Vân căng thẳng, “Tôi giữ cái gì chứ?”Lưu Đồng bật cười, “Tôi đùa chút thôi, sao anh căng thẳng thế.”Lưu Đồng thật sự chỉ đang đùa nhưng Sở Chiêu Chiêu lại tin sái cổ. Cô lặng lẽ lườm Tế Vân hít sâu một hơi, cái cô Lưu Đồng này, đúng là thích gây thế Mục Tế Vân liền đề nghị mọi người nên đi nghỉ ngơi sớm, nhưng A Lục nói “Ván cuối.”Ván cuối Mục Tế Vân vẫn là người bị hỏi, mà người đặt câu hỏi lại là Lưu người ngồi chơi với Lưu Đồng đã vài tiếng rồi, cũng có chút hiểu biết về cô, biết câu hỏi của cô mới là thú vị nhất, vậy nên ai cũng nhìn cô đầy mong nhiên, Lưu Đồng không phụ lòng mong đợi của quần chúng ăn dưa, cô lên tiếng “Thầy Mục, đêm đầu của anh là từ khi nào?”Mục Tế Vân đang uống nước suýt chút nữa phun hết ra.“Đến chuyện này anh tôi cũng nói với cô?”Lưu Đồng không đáp, chỉ nhún nhún Tế Vân nói “Những gì anh tôi biết đều không phải sự thật.”“Ồ?” Lưu Đồng nói, “Có nghĩa là còn sớm hơn cả lần anh trai anh biết?”Mục Tế Vân “…..”Vẻ mặt của anh nhanh chóng cứng Chiêu Chiêu một người trước giờ vốn nhẹ nhàng phép tắc lại bất ngờ đứng dậy, động tĩnh của cô rất lớn, làm đổ cả chai nước trước mặt.“Em về ngủ trước.”Nói rồi, cô sải chân rời Tế Vân vội vã đuổi theo, không quên quay đầu tặng Lưu Đồng một ánh mắt hận thù.
Bạn đang đọc truyện Thiên Hướng Người Mù, Liếc Mắt Đưa Tình của tác giả Kiều Diêu. Sở Chiêu Chiêu trang điểm đậm đi làm thì bắt gặp Mục Tế Vân ở đó, ngón tay anh kẹp điếu thuốc đang đỏ lửa, áo sơ-mi phẳng phiu đã mở ba cúc đầu, cả người dựa lên sofa, dáng vẻ phong lưu phóng đãng. Từ đó về sau, Sở Chiêu Chiêu dường như đã bị ghim bắt buộc là anh, môn tự chọn là anh, đến cả luận văn tốt nghiệp cũng là yêu thích thể loại ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Cô Cảnh Sát Đáng Yêu hay Xuyên Không Công Lược Nam Chính Là Cảnh Sát.
liếc mắt đưa tình truyện