Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Ta Yêu. Mời mọi người cũng theo dõi bộ tiểu thuyết ngôn tình “Bảo bối, ngoan ngoãn để anh yêu” của tác giả Tiểu Thanh Tân nha! Năm cô mười tuổi, hắn ôm người phụ nữ khác đang muốn làm chuyện xấu, cô kêu một tiếng "ba ba", chuyện tốt của
Giới thiệu. Mời mọi người cũng theo dõi bộ tiểu thuyết ngôn tình “Bảo bối, ngoan ngoãn để anh yêu” của tác giả Tiểu Thanh Tân nha! Năm cô mười tuổi, hắn ôm người phụ nữ khác đang muốn làm chuyện xấu, cô kêu một tiếng “ba ba”, chuyện tốt của hắn hóa thành
Giới Thiệu Truyện. Truyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu xoay quanh về mối tình giữa 2 nhân vật , hài hước, chân thực, gần gũi và đầy xúc động. Truyện ngôn tình sắc mở màn với người nào đó đang nhàn nhã đọc báo, lạnh nhạt đáp: "Mua nhiều đồ vào để cho cô
- Anh Cô tiền bối, ta tới đây tạ ơn cứu mạng của người. Anh Cô lạnh lùng nói: - Ta chỉ cho ngươi tới đây tìm thầy thuốc chữa bệnh, là có ý muốn hại người chứ hoàn toàn không có ý cứu ngươi, cần gì phải tạ ơn ta. Hoàng Dung thở dài nói:
“Anh Vương lợi hại ghê! An An ngoan như vậy không phải cũng bị anh cua được rồi, có phải anh có bí quyết gì không truyền cho em đi?” Viên Gia hỏi xong, Du Hàn đang cúi đầu ăn, vẻ mặt cứng lại.
Truyện Bảo bối thực ngoan với tổng số 4987 truyện liên quan. Kho truyện Bảo bối thực ngoan tổng hợp hay nhất - Page 1 TruyenFullVn.Net
oUFK. Editor Táo đỏ phố núi Lời nói rất bá đạo và có khí phách, giọng điệu kiên quyết không chút dao động. Đối mặt với sự ép sát từng bước từng bước lại gần của anh, cả người của Nhiếp Tử Vũ run rẩy, tất cả các lỗ chân lông trên người cũng run rẩy. "Anh … Anh muốn làm gì …" Cô chợt nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt không tự chủ liếc nhìn xung quanh, để tìm chỗ chạy thoát. Nhưng không cho cô một chút cơ hội nào, Nhiếp Tử Phong đã đưa một tay ra cố định trên vai cô, một tay nâng cằm cô lên, để cho cô đối mặt với ánh mắt đang sắp nổi cơn thịnh nộ của mình. Dienxdandf Kê quyu dong. "Nói, tại sao lại đáp ứng thử qua lại với cậu ta!" Vừa mới nghĩ tới cô nói chữ "Được", đôi mắt lạnh lùng như băng của Nhiếp Tử Phong lại dấy lên một luồng lửa giận. Anh dùng khí thế áp đảo, đôi mắt chăm chú nhìn cô, không bỏ sót bất cứ nét mặt nào cho dù là rất nhỏ của cô. Thì ra anh tới là vì chuyện này... Nhiếp Tử Vũ cười khẽ một tiếng, lạnh nhạt nói "Chuyện này không liên quan tới anh." Cô cố gắng giãy giụa, nhưng tất cả đều phí công vô ích. Không thoát khỏi được sự kiềm chế của anh, không khỏi tức giận cô cũng vung tay một cái, không còn giãy giụa nữa "Nếu như anh tới tìm em để hỏi chuyện này, thì có có thể đi được rồi. Bởi vì em không có nghĩa vụ phải trả lời cho anh vấn đề nhàm chán này!" "Chuyện này không liên quan đến anh?" Lời giải thích của cô khiến cho tế bào toàn thân của Nhiếp Tử Phong đều tức giận, sự tàn nhẫn trong người anh tăng lên gấp bội. Dienxdandf Kê quyu dong. Chỉ thấy gương mặt tuấn lãng của anh như Apollon, nhưng ngũ quan bắt đầu cau có, cái trán trơn bóng không biết đã nổi gân xanh lên từ lúc nào. Nhìn ánh mắt lạnh lùng của Nhiếp Tử Vũ, anh nhếch môi lên, gằn từng chữ một "Chỉ cần một ngày em vẫn mang họ Nhiếp, thì chuyện của em đều liên quan tới anh!" "Vậy ngày mai em sẽ đi yêu cầu đổi họ, như vậy đã được chưa!" Không nhịn nổi việc anh cố tình gây sự, Nhiếp Tử Vũ cũng nổi giận. Nói vừa dứt lời, sắc mặt của Nhiếp Tử Phong càng trở nên tệ hơn. Không thể tin được cô sẽ nói như vậy, toàn thân anh giống như bị lửa thiêu đốt, mỗi cọng lông sợi tóc đều như phát ra lửa, không tự chủ càng tăng thêm lực kiềm chế ở tay để trên vai của Nhiếp Tử Vũ. Bởi vì đột nhiên anh gia tăng lực, nên Nhiếp Tử Vũ bị đau tới mức mặt tái nhợt đi. Cô cắn chặt hàm răng, đối diện trực tiếp với sự tức giận trong đôi mắt của Nhiếp Tử Phong, kiên cường chịu đựng chứ không mở miệng ra cầu khẩn. Hai người tức giận không phân cao thấp nhìn nhau không biết qua bao lâu, đột nhiên đẩy cô xuống sàn nhà. Táo đỏ le^e quyy do^nn. "Đổi họ sao? Tốt lắm! Anh muốn để lại dấu ấn của anh trên người của em, để xem em còn có biện pháp nào huỷ đi!" Nói xong, cả người đều nhào lên, đè thân thể nhỏ bé của cô xuống phía dưới. Thấy thế, Nhiếp Tử Vũ hoảng sợ tay quơ lung tung, lại sơ ý một chút, một cái tát rơi vào khuôn mặt đang không vui vẻ gì của Nhiếp Tử Phong. "Em dám đánh anh!" Đôi mắt đen như ưng bốc hoả, sắc bén như cái đinh, nhìn chằm chằm vào thân dưới của cô, cười lạnh nói "Nhiếp Tử Vũ, em có biết một người phụ nữ đánh đán ông, sẽ có hậu quả gì không?" Đôi mắt sáng của anh vì động tác này mà nháy mắt được phóng đại trước mắt cô, bị đặt ở phía dưới, Nhiếp Tử Vũ càng giãy giụa mạnh hơn. "Không cần, không cần, anh mau buông em ra! Nhiếp Tử Phong, anh là tên khốn kiếp, anh mau buông em ra nhanh lên!" Cô khàn giọng hét lên, đôi tay chống trước ngực anh, ngăn cản anh bạo hành. Táo đỏ le^e quyy do^nn. Nhiếp Tử Phong hôn một cách mạnh bạo, từ môi cô rồi đi tới cổ. Hơn nữa lúc anh vùi trong cổ của cô, thì ngửi thấy mùi thơm trên cơ thể cô khiến anh càng trở nên điên cuồng. Giống như một con dã thú bị đói bụng lâu ngày, điên cuồng thưởng thức con mồi. Nụ hôn của anh bá đạo, mặt khác, tay của anh nhanh chóng xé rách quần áo của cô, lấy tư thế cuồng dã nhanh chóng chiếm giữ vẻ đẹp của cô. Khi bàn tay của anh đụng chạm vào da thịt trơn mềm của cô, anh giống như bị mê muội, càng trở nên điên cuồng… Bộ quần áo màu xanh dương dưới bàn tay của anh thì biến thành vải vụn, tim như bị cao cắt, Nhiếp Tử Vũ cảm giác được có một bàn tay thô đang không ngừng dao động trên cơ thể mình. Nhìn Nhiếp Tử Phong như biến thành quỷ satan, cô không khỏi cười khổ một tiếng, sau đó từ từ không còn giãy giụa nữa. Nếu như đây là điều anh muốn, vậy thì cô nguyện ý cho anh... Cảm giác được thân thể của cô cứng đờ như tấm gỗ, Nhiếp Tử Phong đột nhiên dừng lại. Anh từ từ gác tay lên cổ cô, nhìn vào cô. Khi đôi mắt tràn đầy lửa dục nhìn thấy khoé mắt cô chảy xuống hai hàng nước mắt, dã thú trong người anh nhanh chóng rút đi. "Em... Đừng khóc." Lý trí quay trở lại, anh đau lòng nhíu mày lại, đưa tay ra muốn lau đi giọt nước mắt của cô đang lăn xuống, nhưng cô lại nghiêng đầu đi, bàn tay rơi vào khoảng không. Bởi vì động tác này của cô, khiến cho Nhiếp Tử Phong có cảm giác mất mác, giống như trong lòng đã mất đi một thứ rất quan trọng. Nhiếp Tử Vũ quật cường nuốt nước mắt của mình xuống, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn vẻ mặt áy náy của anh, bất ngờ cong môi lên, hỏi "Tại sao lại không hành động tiếp? Anh cứ tiếp tục đi. Nếu như chiếm đoạt thân thể của em có thể mang lại cho anh khoái cảm trả thù, vậy anh cứ việc làm tiếp đi. Em chỉ cầu xin anh sau này đừng dây dưa với em nữa!" Một câu cuối cùng, dường như là cô đang hét lên. Vừa nói dứt, Nhiếp Tử Phong vừa mới bình tĩnh lại, giờ lại trở nên kích động. "Không! Cho dù chết đi, anh cũng muốn dây dưa với em! Cho dù là kiếp sau, anh cũng muốn tiếp tục dây dưa với em!" Ánh mắt anh ngoan độc nhìn cô chằm chằm thề thốt, đôi mắt sắc bén như ưng của anh tràn đầy quyết tâm. Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ trầm mặc. Cô cười khổ nhìn anh, một lúc lâu dùng giọng nói bi thương nói DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn "Đừng khiến cho em hận anh được không?" Hai mắt bất tri bất giác lại rơi vào tầng sương mù, cô đau lòng nhìn anh, nhìn người đàn ông mà mình yêu say đắmmấy năm trời, hít một hơi thật sâu, cầu xin nói "Anh có cuộc sống tốt của anh, còn em cũng có cuộc sống riêng của em rồi, chúng ta không cần phải dây dưa với nhau nữa, được không?" Cô đã nghĩ thông suốt cần phải buông bỏ, biết mình cố cố chấp yêu anh thêm nữa cũng không có kết quả, mà anh đã yêu người phụ nữ khác, còn có cái gì để không buông bỏ nữa hay sao? Cô cầu khẩn khiến cho tim của Nhiếp Tử Phong căng thẳng, sự đau đớn dâng lên trong lòng. Một lúc sau, anh hỏi "Em yêu cậu ta sao? Yêu nhiều lắm sao?" Lúc hỏi câu hỏi này, giọng nói của anh cũng run rẩy. Nhiếp Tử Vũ nhìn sâu vào mắt anh, đáy mắt thoáng qua tia dịu dàng, "Đúng vậy, em yêu anh ấy. Rất yêu, rất rất yêu, cả đời này, em sẽ không yêu ai ngoại trừ người đàn ông đó ra." Mặc dù lời nói ám chỉ Lãnh Duy Biệt, nhưng mà tình yêu này là bày tỏ với hình bóng của người đàn ông trong mắt của cô. "Không cho phép, anh không cho phép!" Nghe thấy cô bày tỏ tình yêu với người khác như vậy, đôi mắt của Nhiếp Tử Phong tối lại, trừng lớn lên doạ người, hàm răng nghiến kêu ken két. Sự thù hận bị phản bội bây giờ hoà chung với sự đau lòng, cùng đánh thẳng vào người anh khiến cho sự thù hận đến khắc cốt ghi tầm trong lòng anh dâng trào lên giống như sóng thần, lồng ngực phập phồng không yên. DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn Dục vọng trả thù thấm vào trong từng tế bào của anh, anh nhíu mày lại thật chặt, hung dữ nói "Cả đời này, em chỉ có thể yêu duy nhất một người đàn ông là anh! Nếu không, anh sẽ khiến cho em sống không bằng chết! Nhiếp Tử Vũ, một ngày nào đó, anh sẽ bắt em phải trả giá thật cao vì đã phản bội anh!" Sau khi hét lên, anh nhanh chóng đứng dậy. Không quan tâm xem cô có phản ứng gì, anh nhanh chóng bước đi tới cửa. "Ầm!" một tiếng vang lên thật lớn, cánh cửa bị đóng lại thật mạnh. Nhiếp Tử Vũ chậm rãi đứng dậy, nhìn cánh cửa đang đóng lại kia, nước mắt như thuỷ triều tràn ra hốc mắt… Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại và
Anh ấy sinh bệnh sao? Trong đầu Nhiếp Tử Vũ không khỏi nảy ra một ý nghĩ này! Nhưng một giây sau cô lại lập tức hối hận vì sao mình lại nảy ra cái ý nghĩ này! Anh ta có bệnh hay không có bệnh thì có liên quan gì đến cô chứì? Có thể anh ta hoàn toàn không có bệnh gì hết, anh đã cố ý hóa trang thành như vậy để tranh thủ sự thương cảm của mày mà thôi! "Khụ khụ..." Tống Linh dùng khăn tay che miệng ho nhẹ một tiếng. Một lúc lâu sau, đợi cho trái tim khôi phục lại như bình thường, lúc này Tống Linh mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Nhiếp Tử Vũ đang nhìn mình đầy vẻ lạnh lùng, nói "Khụ... Anh sẽ không làm lỡ quá nhiều thời gian của em đâu, anh chỉ là muốn nói chuyện với em một lúc thôi...Khụ khụ." "Hừ." Nhiếp Tử Vũ cười một tiếng lạnh lùng, sắc mặt trầm xuống. Nhìn về Tống Linh, Nhiếp Tử Vũ thoáng nở một nụ cười bi thương "Giữa chúng ta còn có chuyện gì tốt mà nói chuyện nữa đây? Những gì nên nói và không nên nói chẳng phải đều là đã nói xong hết rồi sao? Chẳng lẽ bây giờ anh lại muốn nói cho tôi biết, anh vẫn . còn có điều gì đó che giấu chưa nói cho tôi biết sao?" Cô lạnh lùng nói như châm chọc. Chuyện hôm nay cô đến đây, hoàn toàn là bởi vì Tống Linh đã nói ở trong điện thoại “Đây là lần cuối cùng anh gặp cô”, cho nên Nhiếp Tử Vũ mới chấp nhận đến đây để gặp anh, nhưng điều này cũng không có nghĩa là cô chấp nhận tiếp tục nghe những lời nói dối của anh! "Khụ khụ..." Từng chữ từng câu của Nhiếp Tử Vũ như lưỡi dao sắc bén, không một chút lưu tình hung hăng đâm sâu vào trong ngực của Tống Linh, khiến trong lòng anh đổ ra một trận máu tươi nhễ nhại đau đớn. Trái tim anh như bị xé rách ra cực kỳ đau đớn. Cảm giác đau đớn đến mức anh cảm thấy hô hấp cực kỳ khó khăn, sức lực toàn thân phảng phất như bị vét đi hết sạch, thân thể của anh trở nên mềm nhũn, tê liệt ngã xuống dựa vào lưng ghế ngồi. "Nhất định là em đã rất hận anh." n Tống Linh thoáng nở một nụ cười thống khổ, một đôi con người vốn rực rỡ sáng chói như kim cương giờ đây lại tối đen như mặt đầm sâu yên lặng không thấy được đáy, không còn vẻ sáng rỡ như trước. Cục diện hôm nay, là do một tay anh tạo thành, nếu như cô hận anh, đó cũng là sự trừng phạt đúng tội của anh ma fthooi. "Hận! Đương nhiên là tôi hận anh rồi!" Từ giữa hai hàm răng của Nhiếp Tử Vũ, bài trừ ra một câu nói lạnh lùng, kia, từ trong đáy mắt trong veo như nước của cô ánh lên cái nhìn bắn toé ra hoa lửa "Cho dù không biết quá khứ thế nào, nhưng tôi dám khẳng định, anh nhất định chính là người làm cho người ta phải căm hận nhất trên cái thế giới này!" Anh đã lừa dối cô hết lần này tới lần khác, coi cô như một kẻ ngốc mà đùa bỡn, lợi dụng cô để ức hiếp Nhiếp Tử Phong, cuối cùng làm cho cô biến thành đối tượng bị vạn người phỉ nhổ! Chính anh là người đã làm cho cô trở nên thê thảm như vậy! Tất cả mọi chuyện của hôm nay đều do anh tạo thành! "Không sao hết, anh chấp nhận sự căm hận của em... Khụ..." Nghe vậy, thoáng cái nụ cười lạnh liền đọng lại ở trên khóe môi của Nhiếp Tử Vũ "A, vậy sao! Anh cảm thấy không sao cả, là bởi vì anh đã đạt được mục đích của mình rồi, vì thế anh cảm thấy không cần thiết cũng đúng thôi!” Tống Linh trầm mặc nhìn cô, không có ý định phản bác. "Tống Linh, anh thật sự làm cho người ta phải buồn nôn!" Chiếm được đáp án của anh, Nhiếp Tử Vũ xoạch một cái, từ trên ghế đứng lên, cầm lấy túi xách đã định xoay người rời đi. Nhưng mà hai châncô còn chưa kịp bước đi một bước, một câu nói của Tống Linh nhất thời làm cho bước chân của cô phải dừng lại. "Anh sẽ hoàn trả lại tất cả những gì đó cho hai người." Một giây, hai giây... Nhiếp Tử Vũ ngơ ngác sững sờ ở tại chỗ. Một lát sau, cô không dám tin tưởng, liền quay đầu lại. Vốn cho là Tống Linh chỉ tùy tiện nói một chút mà thôi, nhưng khi ánh mắt của cô chạm đến đến sắc mặt tái nhợt nhưng tràn ngập nghiêm túc của anh, thì đột nhiên cô bật cười. "Anh nghĩ rằng chúng tôi thiếu những đồng tiền kia sao? Không có tiền, chúng tôi vẫn trải qua cuộc sống rất tốt." "Khụ... Anh biết hai người không thiếu gì tiền, chỉ là anh muốn trả lại những thứ của hai người cho hai người bọn em mà thôi..." "Những tiền bạc kia, cái vị trí Tổng giám đốc kia, không phải anh đã trăm phương ngàn kế, hao tổn sức lực lớn như vậy mới đạt được sao? Tại sao lại muốn trả lại cho chúng tôi?" Nhiếp Tử Vũ không thế nào chấp nhận được những lời nói kia của Tống Linh. Cô nhìn anh thật sâu, nói "Vì sao đột nhiên anh lại muốn làm người tốt như thế? Anh lại muốn làm chuyện gì đối với nhà chúng tôi chăng? Có phải là anh muốn làm cho cuộc sống của chúng tôi phải đảo lộn lên thì anh mới cam lòng hay không?" Giữa lúc cô còn muốn hỏi những câu gây sự kia, một lần nữa, câu nói của Tống Linh vang lên làm cho lời nói của cô trong nháy mắt cắm lại ở trong yết hầu, không sao phun ra nổi một chữ. "Anh bị bệnh." Tống Linh ho một trận, vẻ mặt hiện rõ nỗi thống khổ vạn phần, ánh mắt nhìn cô đã có chút đã ươn ướt. Tống Linh chăm chú nhìn vào Nhiếp Tử Vũ lúc này nét mặt như cứng ngắc lại sau lời của anh, dùng ngữ điệu vân đạm phong khinh giọng nói nhẹ nhàng như mây như gió nói "Anh bị bệnh, chắc không sống lâu dc nữa. Anh trả lại cho hai người tất cả mọi thứ thuộc về hai người, anh chỉ hi vọng em có thể... Khụ... Có thể giúp anh chăm sóc cho Đường Đường thật tốt, nó vẫn luôn coi em là người mẹ tốt của mình!” Khi còn sống, Tống Linh anh đã phải trải qua cuộc sống như ở trong địa ngục. Anh vì muốn báo thù mà phấn đấu, đã làm thương tổn vô số người, ngoại trừ Nhiếp Tử Vũ, người bị anh làm tổn thương sâu nhất đó là Đường Đường... Ngay từ đầu, anh đã không phải là một người cha tốt, ngay cả chuyện giữ lại Đường Đường cũng là vì anh có mục đích của mình. Về sau này, anh cũng chưa bao giờ thương yêu con gái mình giống một người cha đẻ thực sự, thậm chí cuối cùng anh còn hại mẹ đẻ của con gái anh phải tự sát. Mà tiếp đó không lâu, khi trên đời này cũng sẽ không còn có một người có tên là Tống Linh này nữa, đến lúc đó người đáng thương nhất chính là Đường Đường bé nhỏ. Con bé còn nhỏ như vậy, đã không có mẹ rồi, nếu như Tống Linh anh cũng chết đi, như vậy còn có ai đứng ra chăm sóc cho Đường Đường đây? Ai sẽ tới để che chở cho con bé? Mà đây mới chính là mục đích mà hôm nay Tống Linh đã gọi điện thoại cho Nhiếp Tử Vũ nói muốn gặp cô. "Đường Đường vẫn coi em là người mẹ đẻ của nó, sau này, anh cũng hi vọng vẫn tiếp tục như thế..." Cái đau trong ngực anh lúc này đã xa vượt quá xa khả năng anh có thể chịu đựng, gánh vác sự đau đớn, nhưng vì muốn nói chuyện này cho trọn vẹn, anh đã phải cố gắng hết sức, mang hết sức lực còn sót lại để giữ cho mình được tỉnh táo. Nhìn bộ dáng Tống Linh lúc này hai mắt đã mơ màng, trái tim Nhiếp Tử Vũ đã mềm lại, sự kiêu ngạo đã giảm đi không ít. Giữa lúc cô nghĩ muốn nói cho anh biết “Cho dù bất kể thế nào, Đường Đường vẫn luôn là con gái của cô”, nhưng đột nhiên, cô nhớ tới tất cả những gì trước kia anh đã làm đối với gia đình bọn họ, thế là trái tim của cô lại trở nên cứng rắn. "Dựa vào cái gì mà anh muốn tôi phải chăm sóc con gái anh giúp cho anh chứ? Còn nữa, anh nghĩ rằng tôi sẽ tin tưởng những lời của anh đã nói ra hay sao?" Nhiếp Tử Vũ quyết tâm ép buộc chính mình phải trở thành con người độc ác, cô nheo mắt lại, lạnh lùng liếc nhìn anh nói "Tôi ngốc nghếch nên mới bị anh lừa một lần đầu tiên, bị lừa hai lần là do tôi ngu xuẩn, bây giờ lại bị lừa lần thứ ba nữa thì tôi thực sự đúng là con người từ đầu đến cuối quá mức ngu ngốc! Vì thế, Tống Linh à, anh đừng hy vọng tôi còn sẽ tin tưởng vào những chuyện ma quỷ của anh nữa!" Bị bệnh sao? Nếu một người thực sự bị bệnh thì chắc chắn sẽ không nói là mình bị bệnh! Vì thế anh ta chắc là lại muốn lừa gạt cô thôi! Vì không biết được kế hoạch anh ta đang muốn lừa gạt, vậy thì Nhiếp Tử Vũ, ngàn vạn lần mày chớ có tin anh ta, tuyệt đối không nên mềm lòng! Ở trong lòng Nhiếp Tử Vũ đang hung hăng tự nhắc nhở chính mình, ánh mắt của cô liếc nhìn anh một cái đầy vẻ kiên quyết, cuối cùng cô dứt khoát xoay người bước chân ra khỏi quán cà phê. Chỉ là khi cô nói, nếu như cô quay đầu lại liếc mắt nhìn anh, thì cô sẽ phát hiện ra Tống Linh đang khép hai mắt lại, ôm lấy ngực vẻ mặt đầy thống khổ... Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại và
Editor Táo đỏ phố núi"Không, em không cần.” Vốn cho là anh chỉ nói đùa thôi, nhưng mà sau khi nhìn lại thì trong mắt anh vô cùng nghiêm túc, trong nháy mắt Quan Duyệt liền trở nên rối loạn. Sắc mặt của cô ta trở nên trắng bệch, đôi môi run rẩy, ánh mắt không tự chủ mà trở nên mờ mịt."Tử Phong, em không muốn huỷ bỏ hôn ước, em không muốn." Cô ta điên cuồng lắc đầu, bắt được cánh tay của Nhiếp Tử Phong, cúi người cầu xin “Anh biết là em rất yêu anh mà, em không thể mất anh được. Van xin anh, xin anh đừng huỷ bỏ hôn ước có được không, có được không?”Nước mắt tuôn ra như vỡ đê, ngay lúc này Quan Duyệt không còn là người phụ nữ có nhiều mưu mô tính toán như mười lăm phút trước nữa, mà chỉ là một người phụ nữ luỵ tình đáng mà...Sự đáng thương của cô ta cũng không chiếm được sự đồng tình của Nhiếp Tử Phong. Trên mặt của Nhiếp Tử Phong là vẻ kiên định không một chút dao động nào, sau đó nghe thấy lời nói rất kiên quyết của anh.“Tự mình đi về đi. Tôi sẽ cho em thời gian tiếp nhận sự thật này, sau khi tiếp nhận được rồi, đến lúc đó tôi sẽ thông báo cho truyền thông chuyện của hai chúng ta. Đến lúc đó, làm phiền em suy nghĩ ra một lý do không muốn tiếp tục với tôi nữa.” Nói xong, anh nhẹ nhàng gạt tay cô ta ra. Diễng đáng ele quiý don."Không! Em không đồng ý! Em không đồng ý huỷ bỏ hôn ước!" Không nhận được lời đáp ứng của anh, Quan Duyệt đành lặng lẽ rời khỏi. Cô ta cao ngạo hất mặt lên, trong mắt chứa đựng sự thì hận như có như không. “Anh không cho em lời giải thích, có chết em cũng sẽ không đồng ý huỷ bỏ hôn ước!” Nhưng cho dù có giải thích, cô ta cũng sẽ không huỷ bỏ hôn vậy Nhiếp Tử Phong khẽ liếc mắt nhìn cô ta một cái, nói “Muốn giải thích phải không? Được rồi, tôi giải thích cho cô.”Quan Duyệt nín thở tập trung, một lòng tập trung vào anh, chỉ thấy anh im lặng một lát, rồi nói rất dứt khoát“Lời giải thích là cho tới bây giờ tôi cũng không yêu cô, cũng không có khả năng sẽ kết hôn với cô!” Lúc trước đính hôn, hoàn toàn là do bị Nhiếp Tử Vũ vứt bỏ nên mới nhất thời mất đi lý trí, rồi sau đó lộ ra tin tức kết hôn với cô ta, từ đầu tới cuối anh cũng không suy nghĩ muốn cùng với cô ta, càng miễn bàn tới chuyện kết hôn!Mặc dù đã sớm dự liệu được, nhưng khi nghe thấy anh không chút do dự mà nói ra câu nói khiến người khác tổn thương này, trong lòng Quan Duyệt vốn đã không bình tĩnh nay lại càng run rẩy nhiều sao có thể! Anh làm sao có thể đối xử với cô ta như vậy được!Sự hận thù từng chút từng chút cắn nuốt lý trí của cô ta, trong lòng trở nên lạnh lẽo đông cứng lại. Ánh mắt lạnh lùng của cô nhìn vào Nhiếp Tử Phong sau khi nói những lời này xong không hề có chút áy náy nào, trong lòng đau như dao cắt. Diễng đáing eloe quiý ta đã làm nhiều chuyện vì anh như vậy, nhưng kết quả là một câu cảm ơn cũng không có, ngược lại kết quả lại là từ hôn!!Cô ta là một người phụ nữ quý hiếm trong thương giới, trong cảm nhận của rất nhiều người đàn ông! Cô ta cao ngạo, cô ta xuất sắc, cả đời cô ta đã sống trong sự ca tụng và nịnh hót của người khác, cao quý giống như một con thiên bây giờ, cô ta lại vấp ngã ở đây, trước người đàn ông trong lòng của cô ta nhưng chưa bao giờ thuộc về cô ta, chuyện này sao cô ta có thể chịu đựng được!Điều khiến cho cô ta tức giận hơn cả là, cô ta lại bị một đứa bé mồ côi đánh bại! Cơn tức giận này, dù sao cũng không nuốt trôi được. Nghĩ tới đây, vẻ thống khổ của cô ta càng được thể hiện nhiều hơn so với trước đó."Tử Phong, tình cảm thì cũng có thể bồi dưỡng, ngay lúc này anh không thích em, nhưng chưa chắc trong tương lai anh cũng sẽ không yêu em. Em cầu xin anh, hãy cho em cơ hội được yêu anh có được không?”Không cam lòng, cô ta không cam lòng khi mình cứ như vậy mà thua! Cho nên bây giờ, cho dù dùng bất cứ thủ đoạn gì, cô ta cũng muốn đoạt lại mà, Nhiếp Tử Phong không thể cho tính toán của cô ta được thành ơ nhíu mày lại, Nhiếp Tử Phong không một tiếng động lui về phía sau để giữ một khoảng cách với cô ta."Chúng ta đã quen nhau ba năm, tôi cũng không thể yêu cô, cho dù chúng ta có thêm nhiều thời gian hơn nữa, cũng chỉ vô dụng mà thôi.” Trong lòng của anh chỉ có một người duy nhất là Vũ Vũ, sớm đã không để mắt tới người phụ nữ này nói này, khiến cho sự cầu xin của Quan Duyệt trong nháy mắt đều tan thành mây khói.“Anh có cần phải tuyệt tình như vậy không?” Cô ta oán ận một câu “Không còn khả năng cứu vãn nữa sao?!”“Xin lỗi." Nhiếp Tử Phong chỉ có thể trả lời cho cô ta bằng hai chữ này. Nói xong, anh không thèm liếc mắt nhìn Quan Duyệt lấy một cái nào nữa, mà đi thẳng lên lầu. Taoo do leê quíy bóng dáng của anh dần dần khuất ở nơi cầu thang, vẻ đau khổ của Quan Duyệt trong nháy mắt đều biến mất, mà thay vào đó là ánh mắt căm thù, so với người bất lực thê thảm trước đó một giây cứ như là hai người hoàn toàn khác Tử Phong, quả thật anh rất tuyệt tình!Trong ngực giống như có một tảng đá ngàn cân đè lên, nặng nề và áp lực, dần dần, hai tay đang buông thõng hai bên đùi nắm chặt thành quyền, gân cổ tay nổi lên rất một câu xin lỗi của anh có thể đổi lại những công sức và tuổi thanh xuân mà tôi đã bỏ ra sao? Hừ! Đừng có nằm mơ!Nhiếp Tử Phong, Nhiếp Tử Vũ, các người đã vô tình với tôi, thì cũng đừng trách tôi đối xử độc ác với các người!Quan Duyệt cô mà không chiếm được cái gì đó, thì những người phụ nữ khác cũng đừng nằm mơ chiếm được!...※Sau khi Nhiếp Tử Phong lên lầu xong liền đi thẳng đến phòng của Nhiếp Tử Vũ, đúng như trong dự tính, cho dù anh có gõ cửa như thế nào đi nữa, Nhiếp Tử Vũ cũng không lên tiếng. Anh gõ cửa khoảng mười lăm phút cũng không thấy gì, lúc này Nhiếp Tử Phong mới nói một câu “Bữa ăn khuya đặt ở cửa, chờ em nghỉ ngơi cho khoẻ, ngày mai chúng ta lại nói tiếp.” Sau đó ngoài cửa không còn tiếng động gì phòng, Nhiếp Tử Vũ đeo tai nghe, bật nhạc âm lượng lớn nhất, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng gõ cửa của Nhiếp Tử Phong. Nhưng mà cô vẫn kiên nhẫn không chịu mở miệng, mãi tới khi anh rời đi rồi cô mới bỏ tai nghe giường, cô đi ra mở cửa, trên mặt đất có một chén cháo nghêu mà cô thích ăn, vì vậy cô bưng chén đi vào. Nhưng chỉ đặt ở lên bàn trên đầu giường, không đụng một miếng cứ nhìn chằm chằm vào đó, bỗng dưng cảm thấy trên mặt ươn ướt, cô đưa tay lên sờ, thì phát hiện đó là nước mắt chẳng biết rơi từ lúc nào. Vì vậy trong ngực cảm thấy đau nhói lên, nước mắt rơi ngày càng khóc, là vì lúc nãy cô nghe thấy đoạn đối thoại của Nhiếp Tử Phong và lão phu nhân. Taoo ddo leê nghe thấy anh vì mình mà đứng ra phản bác và bênh vực, chỉ trích lão phu nhân đã không đúng; cũng nghe thấy lão phu nhân cảm thấy áy náy, và cả tiếng khóc của mẹ Nhiếp. Cho nên cô cũng nói không nên lời là do cảm kích, cao hứng, hay còn có cái gì khác nữa, nhưng cô nghĩ chắc là mỗi thứ có một ít, nhưng mà càng nhiều khổ sở hơn đó là vì bản thân mình và Nhiếp Tử phu nhân từ nhỏ đã không muốn gặp cô, nhưng mỗi khi cô bị đánh chửi xong, Nhiếp Tử Phong lại cười đùa với mình, mang cô đi công viên chơi trò chơi, lấy lòng cô. Khi đó, cô cho rằng anh đối đãi với mình như vậy là vì yêu quý mình, nhưng bây giờ mới biết được, đó là bởi vì muốn an ủi giờ ngồi nhớ lại chuyện trước kia, cô mới phát hiện anh cực kỳ quan tâm tới cần cô gây ra chuyện gì, anh sẽ lập tức giải quyết giúp cô. Ngay cả lúc cô “đến ngày” đau tới mức chết đi sống lại, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, anh sẽ bỏ cuộc họp để giúp cô đi mua canh đậu đỏ; lúc lớn lên một chút, cô luôn phá hoại chuyện tốt của anh và những người phụ nữ khác, anh cũng chưa bao giờ nhăn mày lại với cô. Anh đối xử tốt với cô như vậy, nhưng mình chưa đáp lại cho anh được cái gì hết. Lần đầu tiên, cô vì anh trả giá cũng cảm thấy không đáng giá. Thậm chí, còn cảm thấy mình mới là người nợ anh!Nhớ lại, suy nghĩ của Nhiếp Tử Vũ dần dần bay xa......Cô đã vì anh mà làm nhiều chuyện như vậy!Đêm khuya im ắng, đêm nay nhất định là một đêm không ngủ - -
Editor Táo đỏ phố núi Nhiếp Tử Vũ từ trong phòng thử đồ đi ra, lúc cầm lấy bộ nội y đang định đi tính tiền, bất ngờ tầm mắt lướt qua chỗ hàng ghế dài, thì nhìn thấy hai người đang nói chuyện thân thiết, không hiểu sao cô ngẩn người ra. Người phụ nữ kia là ai... Cô nhìn người phụ nữ động thủ với Tiểu Tử Ngôn ở trong lòng của Nhiếp Tử Phong, ngũ quan nhăn nhó lại, vì vậy đã không nghe thấy tiếng của người bán hàng đang hỏi. “Tiểu thư, cô có gói lại không ạ?” Người bán hàng hỏi lại một lần nữa, mãi một lúc sau, Nhiếp Tử Vũ mới hồi phục tinh thần lại. “Vâng.” Cô gật gật đầu dặn dò “Gói lại những thứ mà tôi vừa mới mặc thử đi.” Nói xong lấy chiếc thẻ tín dụng mà Nhiếp Tử Phong mới đưa cô rồi cho người bán hàng, sau đó đi lại hàng ghế dài. Đi tới trước mặt bọn họ, Nhiếp Tử Vũ hít một hơi thật sâu, đang muốn hỏi người phụ nữ kia là ai, thì tầm mắt lại lơ đãng liếc nhìn đứa nhỏ ở trong lòng của Nhiếp Tử Phong, hai mắt liền trợn to lên. “Ôi, mặt của cục cưng sao lại đỏ thế này.” Một bên má của bé vốn trắng nõn bây giờ đỏ ửng lên, nhìn rất chói mắt. Nghe thấy tiếng nói kinh ngạc của cô, Nhiếp Tử Phong và người phụ nữ kia vô thức nhìn về phía Nhiếp Tử Vũ. dienndnle, don Khi nhìn thấy khuôn mặt của Nhiếp Tử Vũ tái mét vì lo lắng xong, mạch suy nghĩ bay xa của Nhiếp Tử Phong lúc này mới tìm về, gạt cánh tay của người phụ nữ đang quấn lấy cánh tay của mình ra, sau đó đứng dậy đi lại bên cạnh của Nhiếp Tử Vũ, đem đứa nhỏ đang ngủ say ở trong tay mình thả vào trong lòng cô. Thái độ xa lánh và lạnh lùng của anh khiến cho người phụ nữ kia ngẩn ra, lập tức đứng dậy theo, cô ta cũng chưa từ bỏ ý định đi lại bên cạnh của Nhiếp Tử Phong, hai cánh tay của cô ta lại khoác vào tay của Nhiếp Tử Phong. Chiều cao một mét bảy, Nhiếp Tử Vũ tự nhận là mình cũng không phải là thấp, nhưng mà không hiểu sao đứng ở trước mặt người phụ nữ này, cô lại thấp hơn cô ta nửa cái đầu. Nhiếp Tử Vũ bình tĩnh nhìn nụ cười nhợt nhạt trên khuôn mặt thanh tú của người phụ nữ kia, không hiểu sao có cảm giác quen thuộc, nhưng mà nhất thời không nhớ nổi là đã gặp cô ta ở chỗ nào. “Tử Phong, cô ấy là ai vậy?” Người phụ nữ sờ cằm tò mò đánh giá Nhiếp Tử Vũ từ trên xuống dưới một lượt, mặc dù trên mặt nở một nụ cười dịu dàng, nhưng mà đáy mắt lại mang theo cảm giác xem thường. Tầm mắt của Nhiếp Tử Vũ cố định trên cánh tay của cô ta đang khoác vào cánh tay của Nhiếp Tử Phong, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng trở nên tái nhợt. Cô không vui nhăn mày lại, lúc đang muốn giải thích thân phận của mình, thì Nhiếp Tử Phong từ đầu tới giờ luôn im lặng lại mở miệng trước. “Cô ấy là Nhiếp Tử Vũ.” Nhiếp Tử Phong giải thích, đáy mắt khẽ gợn lên những làn sóng khiến cho người ta không phân biệt được. dienndnle, don Anh lặng lẽ rút bàn tay của mình ra khỏi vòng tay của người phụ nữ kia không chút lưu tình nào, đi tới phía sau quầy thanh toán ký giấy tờ cho cô. Nhiếp Tử Vũ? Anh lại chỉ giới thiệu về mình như vậy thôi! Nhiếp Tử Vũ ngây ngẩn cả người, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói cái gì... “Em họ Nhiếp sao?” Đáy mắt của người phụ nữ này vốn đang u ám đột nhiên dấy lên một tia hy vọng, cô ta hứng thú nhìn sắc mặt không được tốt của Nhiếp Tử Vũ, nở một nụ cười xán lạn “Nói như vậy có nghĩa em là em gái của Tử Phong? Đứa bé em đang ôm trong lòng, là con trai của em sao?” Cô vốn cho cô ấy là vợ của Tử Phong, không ngờ lại là em gái! “Tôi...” Cùng là thân phận phụ nữ, Nhiếp Tử Vũ sao không hiểu nét mặt vui mừng trên khuôn mặt của cô ta có ý nghĩa như thế nào được. Cô há miệng ra đang định nói ra thân phận của đứa bé, thì người phụ nữ kia đã mở miệng cắt ngang lời của cô. “Chị là Sở Nhan, thật hân hạnh được biết em, em gái Tử Phong.” Nói xong cô ta giơ tay ra. Nhiếp Tử Vũ lạnh lùng trừng mắt nhìn bàn tay đang giơ ra của cô ta không có chút phản ứng. Người phụ nữ kia lại không hề nhụt chí vì sự từ chối của cô, trái lại còn không cảm thấy có gì không ổn khi cầm lấy tay của cô nắm một chút, lúc thả tay ra còn nhỏ giọng nói một câu “Em đúng là không lễ phép!” “Ồ...” Thế giới rộng lớn này đúng là thứ gì cũng có thể gặp được, người phụ nữ cực phẩm như thế mà cô cũng gặp phải! Nhiếp Tử Vũ quả thực không có gì để nói trợn mắt lên để tỏ vẻ bất đắc dĩ. Giữa lúc này, Nhiếp Tử Phong ký xong giấy tờ cầm túi đồ đã được đóng gói đi tới, anh nhìn cũng không nhìn người phụ nữ tên là Sở Nhan đó một cái, mà ôm lấy vai của Nhiếp Tử Vũ, nhẹ nhàng nói “Chúng ta đi thôi.” Nói xong thì ôm cô đi ra ngoài. Bị anh lơ đi Sở Nhan cũng không hề buồn bã, mà nhấc đôi chân thon dài chạy tới trước mặt của bọn họ, ngăn cản bước đi của bọn họ. Đôi mắt xinh đẹp của cô ta gắt gao trừng cánh tay của Nhiếp Tử Phong đang ôm lấy vai của Nhiếp Tử Vũ, đột nhiên cô ta cười dịu dàng một tiếng, sau đó lấy tấm danh thiếp nhét vào trong túi áo trong của Nhiếp Tử Phong, sau đó kiễng chân lên khẽ nói vào tai của Nhiếp Tử Phong một câu d, “Em vẫn chưa kết hôn đâu.” Nói xong, còn hôn một cái lên khuôn mặt không chút biểu cảm nào của anh, rồi mới cười cười rời đi. Một câu nói kia không lớn không nhỏ, vừa hay bị Nhiếp Tử Vũ nghe được, Nhiếp Tử Vũ liếc mắt nhìn Nhiếp Tử Phong, trên gương mặt của anh không có bất kỳ biểu cảm gì, nhưng mà lông mi của anh hơi run rẩy, xem ra anh có phản ứng đối với người phụ nữ kia... Dần dần một cảm giác bất an nảy sinh trong lòng cô. ※ Trong xe bầu không khí rất yên tĩnh. Nhiếp Tử Vũ ôm đứa nhỏ ngồi bên ghế phụ, cô thường ngẩng đầu lên nhìn Nhiếp Tử Phong đang chuyên tâm lái xe, mấy lần do dự muốn hỏi về người phụ nữ kia, nhưng mà cuối cùng lại không nói ra khỏi miệng được, cũng bởi vì sự lạnh lùng và nghiêm nghị này của cô mà năm lần bảy lượt nuốt lời nói của mình trở lại trong bụng. “Muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi.” Nhìn bộ dạng mấy lần muốn nói lại thôi của cô, Nhiếp Tử Phong khẽ liếc mắt nhìn cô một cái, trên gương mặt tuấn lãng không có bất kỳ biểu cảm gì, khiến cho người ta không thể biết được anh đang vui hay buồn. Anh đã lên tiếng rồi, vậy thì cô cũng không cần phải do dự nữa. Nhiếp Tử Vũ hạ quyết tâm ở trong lòng, bỗng nhiên cô ngẩng đầu lên hỏi “Người phụ nữ vừa rồi là ai?” Sở Nhan, cái tên này hình như cô đã nghe được ở đâu đó. Nhưng mà nhất thời lại không nghĩ ra được. “Bạn thôi.” Hai chữ khẽ thốt ra từ trong miệng của Nhiếp Tử Phong, không hề có một chút sao động nào. d, Bạn thôi? Chỉ như vậy thôi sao? Nhiếp Tử Vũ không tin. Cô mấp máy môi, vẻ mặt xụ xuống. “Nếu như chỉ là bạn thôi, vậy thì câu nói Em vẫn chưa kết hôn đâu’ mới vừa rồi của cô ta là có ý gì.” Cô chớp mắt muốn nghe anh giải thích một chút. Nghe vậy, Nhiếp Tử Phong chớp mắt không nói gì, trên khuôn mặt tuấn tú của anh hiện lên chút phức tạp. Thấy thế Nhiếp Tử Vũ nhăn mày lại, phỏng đoán “Bọn anh đã từng hẹn hò à?” Trước đây anh lăng nhăng như vậy, chắc chắn người phụ nữ kia đã từng là hồng nhan tri kỷ của anh. Nhiếp Tử Phong vẫn không trả lời như trước, nhưng mà sắc mặt càng trở nên khó coi hơn trước đó. Nhiếp Tử Vũ tức giận, ánh mắt lạnh đi, cô lạnh lùng nhìn anh, bất giác nhấn mạnh “Chính anh muốn em hỏi anh mà, sao bây giờ lại không trả lời? Cho dù anh thừa nhận như lời em nói, em cũng không có ý kiến gì mà.” Mặc dù như vậy cô có ghen một chút, nhưng mà đó là khi bọn họ vẫn chưa ở cùng một chỗ, vì thế về tình có thể tha thứ. Nhiếp Tử Vũ vốn tưởng rằng sau khi mình nói những lời này, thì Nhiếp Tử Phong sẽ có chút phản ứng, nhưng mà vẻ mặt của anh vẫn cứ lạnh lùng như cũ, không chút phản ứng nào, giống như không hề nghe thấy vậy. Nhiếp Tử Vũ tức giận tới mức khó thở, quay đầu đi không thèm nhìn anh nữa. Im lặng, không biết đã im lặng bao lâu. Nhiếp Tử Vũ đang hờn dỗi bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, quay đầu nhìn về phía anh “Đem điện thoại di động của anh em mượn dùng một chút, em muốn báo tin cho mẹ.” Dienx dandf Kê quyu dong. Lúc đi ra khỏi nhà đã nói qua giờ cơm trưa sẽ trở về, nhưng mà lại đi tới bây giờ, mà cô vì đi vội quá nên cũng quên mang theo điện thoại di động, bây giờ chỉ sợ mẹ cô đang rất lo lắng rồi. Nhiếp Tử Phong chậm rãi lấy điện thoại từ trong túi ra đưa cho cô, không liếc nhìn cô lấy một cái. Nhiếp Tử Vũ nhận lấy điện thoại, thầm làm mặt quỷ với anh, sau đó mới mở màn hình ra. Đang muốn nhắn cho bà Trần Phương một tin nhắn, thì đột nhiên màn hình lại hiện lên một tin nhắn. Nhiếp Tử Vũ muốn nhấn thoát, nhưng khi nhìn thấy trên màn hình hiện lên ba chữ “Lâm Nhĩ Kỳ’, thì vô thức đã bấm mở tin nhắn ra đọc. Khi đọc tin nhắn mà Lâm Nhĩ Kỳ gửi tới, đôi mắt của Nhiếp Tử Vũ trợn lớn lên. Cô thấy trên màn hình viết dòng chữ —— "Tử Phong, Sở Nhan đã trở về." Lại là Sở Nhan! Vừa nhìn thấy hai chữ này, Nhiếp Tử Vũ liền không tự chủ mà nhíu mày. Bất ngờ, một tia sáng lóe lên, một suy nghĩ lập tức hiện lên trong đầu của cô. Xem ra anh Nhĩ Kỳ cũng biết Sở Nhan, nếu như vậy thì cô có thể hỏi anh ấy một chút! Nghĩ vậy, cô liếc mắt nhìn Nhiếp Tử Phong một cái, sau đó nhanh chóng nhắn một dòng chữ —— "Sở Nhan là ai?" Tin nhắn được gửi đi, khoảng mười lăm giây sau, lại có tin nhắn trả lời lại. —— "Không thể nào, sao cậu có thể quên Sở Nhan là ai được chứ, cô ấy là mối tình đầu của cậu mà! Có lẽ vì cậu và Vũ Vũ có quan hệ mật thiết như vậy nên đã quên mất chuyện trước đây của cậu và cô ấy.” DienxdandfKê quyu dong. Chợt nhìn thấy dòng chữ “Mối tình đầu” trong tin nhắn, Nhiếp Tử Vũ có chút đầu mối. Nhưng mà cô vẫn chưa hiểu rõ, thế là lại nhắn đi mấy câu. Chỉ một lát sau, lại nhận được tin nhắn trả lời của Lâm Nhĩ Kỳ. —— "Cậu từng yêu cô ấy đến chết đi sống lại, thậm chí vì cô ấy mà muốn buông xuống tập đoàn Nhiếp Phong, sau đó cô ấy vì sự nghiệp học hành mà buông tha cậu, bây giờ cậu đã nhớ ra rồi chứ!” Nhìn những dòng chữ này xong, ký ức của cô đã hé mở ra, những đoạn ký ức vụn vặt trong nháy mắt đã xâu chuỗi thành một hình ảnh hoàn chỉnh, khiến trái tim đang bình tĩnh của cô cũng chấn động. Cô đã nhớ ra, cuối cùng cũng đã nhớ ra cô ta là người nào rồi! Bàn tay cầm điện thoại di động của Nhiếp Tử Vũ hơi run lên, “Lạch cạch” một tiếng, điện thoại ở trong tay cô rơi xuống đất. “Làm sao thế?” Nghe thấy tiếng động Nhiếp Tử Phong hồi phục lại tinh thần nghi hoặc quay lại nhìn sắc mặt trắng bệch của Nhiếp Tử Vũ, quan tâm hỏi “Sao sắc mặt của em lại tái nhợt như vậy, có phải có chỗ nào không khỏe không?” Giọng nói thân thiết của anh vang lên, nhưng mà Nhiếp Tử Vũ chỉ nhìn thấy khẩu hình miệng của anh mở ra rồi lại đóng lại, chứ không nghe thấy anh nói câu gì. Cô nhìn gương mặt anh không chớp mắt, cả người bỗng run lên, cảm giác bất an ở trong lòng lại càng mãnh liệt. Sở Nhan, người mà khiến anh yêu tới mức mất hết cả lý trí, cũng từ đó trở về sau biến anh thành một công tử trăng hoa, lăng nhăng với rất nhiều phụ nữ. Lần đầu tiên biết tới cái tên này, là vào lúc cô mới tám tuổi, cũng chính là lúc Nhiếp Tử Phong mười tám tuổi. Cô nhớ lúc đó Nhiếp Tử Phong vì Sở Nhan mà trở mặt với người nhà, bỏ nhà đi ra ngoài, mà cô thì mỗi ngày khóc hết nước mắt chờ anh, chờ hơn một tháng thì anh mới trở về. Dienx dandf Kê quyu dong. Lần thứ hai cô nghe đến cái tên này chính là vào lúc cô sinh nhật chín tuổi, cả nhà họ Nhiếp tổ chức tiệc mừng sinh nhật cho cô, tất cả bạn bè và họ hàng đều tới tham gia, nhưng mà lại thiếu một mình anh, sau đó cô khóc hỏi anh vì sao không tham gia tiệc sinh nhật cô, anh chỉ nhàn nhạt nói một câu Hôm nay cũng là sinh nhật bạn gái của anh. Kết quả là cô trốn ở trong phòng khóc tròn hai ngày. Lần cuối cùng cô nghe thấy cái tên này là vào lúc mười tuổi, nghe nói là Sở Nhan đi Mỹ, cũng chính từ đó mà Nhiếp Tử Phong trở nên lăng nhăng phóng đãng, không đi học, cả ngày lêu lổng cùng với phụ nữ, trở thành đối tượng khiến cho mọi người đau đầu. ... Một thời gian lâu như vậy, cái tên Sở Nhan ở trong lòng cô đã phai nhạt dần đi, cho tới ngày hôm nay, vừa rồi lúc Lâm Nhĩ Kỳ nhắc tới mới khiến cô tỉnh lại, cô mới nhớ ra là ai. “Vũ Vũ? Vũ Vũ?” Nhìn cô đang tròn mắt lên xuất thần, Nhiếp Tử Phong gọi lên từng tiếng. Nghe vậy, một lúc lâu sau cô mới phản ứng lại. Nhưng mà ánh mắt của cô không còn trong suốt như trước nữa, mà đã nhiễm thêm một chút bi thương. Vẻ mặt cô có chút đấu tranh nhìn ánh mắt của Nhiếp Tử Phong đang lo lắng nhìn mình, chậm rãi mở miệng, câu nói đầu tiên là “Anh yêu em không?” Lời vừa nói ra khỏi miệng, không chỉ Nhiếp Tử Phong, mà ngay cả bản thân Nhiếp Tử Vũ cũng ngẩn người ra. “Vũ Vũ, em...” Nhiếp Tử Phong không hiểu nhìn cô, không hiểu sao đột nhiên cô lại nói tới vấn đề này. Nhiếp Tử Vũ cũng hối hận vì sao mình lại hỏi như vậy, nhưng mà lời nói đã nói ra khỏi miệng không có cách nào thu hồi lại được, thế là cô hít một hơi thật sâu, lại nói “Anh có yêu em không?” Đáy mắt lặng yên của Nhiếp Tử Phong hiện lên một chút rung động, anh nở một nụ cười cưng chiều, gật gật đầu “Yêu.” Mặc dù không biết vì sao cô lại hỏi như vậy, nhưng mà bây giờ cô là người phụ nữ mà anh yêu nhất, còn về quá khứ... Chuyện quá khứ, tất cả đều đã qua rồi. Nghe thấy câu trả lời của anh, tảng đá treo lơ lửng trong lòng của Nhiếp Tử Vũ mới được hạ xuống. “Anh sẽ yêu em bao lâu?” Cô lại hỏi, ánh mắt đầy mong chờ. “Nếu như... Em nói là nếu như, anh phát hiện ra người anh yêu nhất không phải là em, anh sẽ... Rời xa em sao?” Nhiếp Tử Phong thật sự không biết vì sao cô lại hỏi như vậy, nhưng nhìn vẻ mặt giãy giụa trong mắt cô, anh đã nhìn thấu sự bất an của cô. Bởi vì cô nói như vậy, trong đầu của anh lại hiện lên khuôn mặt trong sáng kia, trong lòng nhất thời xoắn lại. “Anh yêu em, vĩnh viễn cũng sẽ không rời xa em, vì thế sẽ không có nếu như!” Trong giọng nói của anh toát lên sự chân thành khiến cho người ta tin tưởng tuyệt đối. Nhìn gương mặt thâm tình của anh, chân mày đang nhíu chặt của Nhiếp Tử Vũ dần dần giãu ra, khóe miệng hiện lên một nụ cười. Được rồi, như vậy là đủ rồi... ... ※ Sau khi Nhiếp Tử Vũ và Nhiếp Tử Phong hòa hợp lại, tình yêu giữa hai người cũng tăng lên. Nhiếp Tử Vũ đã sớm đồng ý với anh lúcở trong phòng làm việc của anh là không đi học nữa, vốn cho là cả đời này vô duyên với đại học, nhưng không ngờ anh chỉ vì trừng phạt cô nên mới nói như vậy, hơn nữa còn tận tình tới mức mời giáo viên tới nhà dạy thêm cho cô, giúp đỡ cô trong học tập. Ban ngày, Nhiếp Tử Vũ ở nhà chăm đứa nhỏ, cũng may trẻ con vừa mới sinh ra thì mỗi ngày ngủ tới hai mươi tiếng, cho nên cô cũng không mệt lắm, ngoại trừ chuyện học tập, cô lại nghiên cứu thêm sách nấu ăn, học làm vợ hiền mẹ đảm. . Còn Nhiếp Tử Phong thì vẫn cần cù vất vả đi làm ở công ty, tan làm thì thỉnh thoảng sẽ đón hai mẹ con đi ăn, sau khi ăn xong thì hai người lại giống như hai vợ chồng mới cưới đi dạo ở công viên, đi vào rạp chiếu phim xem phim gì đó, nhưng mỗi khi như vậy lại có thêm một cái đuôi nhỏ. Ngoại trừ chuyện không có đăng ký kết hôn và tổ chức một hôn lễ, thì cuộc sống của bọn họ vẫn luôn duy trì sự ngọt ngào và hạnh phúc, nhưng mà thực sự sẽ duy trì một cuộc sống ngọt ngào không chút gợn sóng nào như vậy sao? Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại và
Editor Táo đỏ phố núi Vừa liếc mắt nhìn chiếc áo sơ mi mặc vào giống như trai bao trong tay của cô, Nhiếp Tử Phong nhíu mày. Đột nhiên, đôi mắt của anh loé lên một tia sáng ranh mãnh, anh nói “Không thì như vậy đi, nếu như đêm nay em chủ động, vậy thì anh sẽ đi thay.” Anh là người làm ăn rất ma mãnh, đương nhiên cũng phải biết tranh thủ giành quyền lợi cho mình chứ. “Nghĩ hay quá nhỉ!” Mặt của Nhiếp Tử Vũ đỏ tới tận mang tai, bỏ lại câu nói đó, rồi để chiếc áo sơ mi lại vị trí cũ, nổi giận đùng đùng xoay người muốn rời đi. Nhưng mà Nhiếp Tử Phong nhanh tay giữ tay của cô lại. Cầm chiếc áo sơ mi ở trên kệ xuống, Nhiếp Tử Phong mỉm cười nhìn khuôn mặt đỏ ửng như anh đào của Nhiếp Tử Vũ, giơ tay lên xoa xoa mái tóc của cô, “Anh chỉ đùa với em thôi mà.” Mặc dù đây cũng là một trong những tâm nguyện của anh. Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn. Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ chu môi ra, rồi né tránh khỏi bàn tay đang xoa đầu cô của anh, “Đừng có xoa đầu em như vậy.” Cảm giác giống như mình là thú cưng của anh vậy. Vừa dứt lời, thì thấy Nhiếp Tử Phong đang cười trộm, Nhiếp Tử Vũ còn chưa hiểu nụ cười kia của anh có ý nghĩa gì, thì đã cảm nhận được có một bàn tay đặt ở mông của mình, cách một lớp vải xoa xoa cặp mông của cô. Bởi vì sự đụng chạm của anh, khiến cho thân thể của Nhiếp Tử Vũ cứng ngắc lại, ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, thì lại thấy anh đang nhìn về phía mình nháy mắt “Vậy thì như thế này? Em thích không?” Nói xong, khoé miệng anh nở một nụ cười mê người. "Biến thái!" Không nhìn xem mình đang ở chỗ nào, Nhiếp Tử Vũ không nhịn được hét lên một tiếng. Nhưng mà một giây sau bốn phía quay lại nhìn cô với ánh mắt ngơ ngác không hiểu khiến cho sắc mặt của cô lập tức đỏ lên như trứng tôm chín. Càng khiến cô tức giận hơn nữa là, người gây ra tai hoạ vẫn ngại chưa đủ còn đứng cười trộm ở bên cạnh cô. Đáng ghét! Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn. Nhiếp Tử Vũ oán hận trừng mắt liếc nhìn Nhiếp Tử Phong một cái, rồi vội vã đẩy anh ra. "Anh mau đi thử đi, nếu không thì em đi!” Hận không có cái lỗ nào để cô chui vào cho rồi. “Được.” Nhiếp Tử Phong cười sang sảng, ném cho cô một cái nhìn mờ ầm, rồi chậm rãi đi vào phòng thử đồ. Nhìn thấy bóng lưng của anh biến mất, Nhiếp Tử Vũ lại nghe thấy xung quanh mình không ngừng truyền tới những tiếng thì thầm to nhỏ, cuối cùng che khuôn mặt đang nóng bừng như lửa của mình, cúi đầu chạy ra khỏi cửa hàng. ... Nhiếp Tử Phong trời sinh đã có dáng người rất đẹp, cho nên cho dù anh mặc cái gì cũng đều đẹp, cho dù là màu sắc nào đi chăng nữa, thì mặc lên người của anh cũng sáng như ánh mắt trời, khiến cho người ta không khỏi liên tưởng tới từ mặt trắng nhỏ. Nhưng mà lúc anh từ trong phòng thay đồ bước ra, những người phụ nữ chăm chú nhìn anh với ánh mắt hâm mộ, nhưng mà trong đó không có bóng dáng của Nhiếp Tử Vũ. die,n; da. ydo /nn. “Cô gái nhỏ này!” Nhiếp Tử Phong khẽ cười lắc lắc đầu. Cho là bởi vì mới vừa rồi mình đùa giỡn khiến cô xấu hổ nên đã náu đi, anh không khỏi bật cười và bắt đầu đi tìm bóng dáng của cô. ※ "Sau này chúng ta không cần gặp mặt nhau nữa." Khuôn mặt nhỏ nhắn tô son trát phấn rất tinh xảo hiện lên sự lạnh lùng, đôi mắt trong veo nhưng lạnh lẽo. Hai tay của Lạc Thuần vòng ở ngực, hất cằm lên nhìn người đàn ông thấp hơn mình nửa cái đầu, bụng bia to đùng, cái đầu trọc lóc, lạnh lùng nói “Đây là lần cuối cùng tôi chọn quần áo cho anh, sau này xin anh hãy tìm người khác đi.” “Thuần Nhi, đừng gây rối.” Người đàn ông sửng sốt, nụ cười tươi rói cứng ngắc trên môi. Vốn cho là cô ta chỉ giận dỗi với mình giống như bình thường thôi, thế nhưng khi ông ta nhìn vào đôi mắt đầy sự kiên định kia thì lập tức trở nên luống cuống. “Thuần Nhi, em nói thật sao? Em thực sự không muốn ở cùng một chỗ với anh sao? Vì sao? Chẳng lẽ là vì vợ anh, cô ấy…” Nhưng mà không đợi ông ta nói hết câu, Lạc Thuần đã cắt ngang không chút lưu tình nào. die,n; da. ydo /nn. “Bởi vì muốn chia tay thì chia tay thôi.” Cô ta nói dăm ba câu qua loa cho xong, ánh mắt nhìn ông ta đầy sự chán ghét. Trước kia cô một mực khăng khăng đòi đi theo ông ta, nhất định là lúc đó cô bị điên rồi! Vợ ông ta đánh cô ở trước mặt mọi người nhưng ông ta lại trơ mắt ra đứng ở bên cạnh để nhìn, cái này gọi là lúc cô đau khổ và tuyệt vọng tới cực điểm thì cũng nhận ra sự nhu nhược của ông ta! Bây giờ cô đã suy nghĩ kỹ rồi, tất cả những lời dỗ ngon dỗ ngọt đều là giả dối, nếu như cả đời này mình thực sự đi theo ông ta thì sẽ không có ngày nào tốt lành cả! Nghĩ như vậy, trước mắt của Lạc Thuần hiện lên khuôn mặt điển trai nam tính và cương nghị, nhất thời trong lòng trở nên mềm mại, khoé miệng cũng hiện ra một nụ cười nhợt nhạt. Nhìn người đàn ông ở trước mặt này không hề có chút hình tượng đàn ông nào, nghĩ lại người đàn ông kia đã ra mặt vì mình, là người đàn ông vừa đẹp trai lại có nhiều tiền, thoáng một cái đã nhìn ra sự khác biệt! Dựa vào cái gì mà cô phải phó thác mình cho loại người như thế này, những người phụ nữ xinh đẹp như cô thì chỉ hợp với người như Nhiếp Tử Phong! “Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi đây.” Lạc Thuần không thèm liếc nhìn ông ta lấy một cái, xoay người muốn rời đi. Nhưng mà người đàn ông kia lại không có ý định bỏ qua cho cô ta, liền đi lên phía trước ngăn cản trước mặt của cô ta. “Thuần Nhi, em thực sự muốn làm cho mọi chuyện tới nông nỗi này sao? Chẳng lẽ em vẫn oán hận anh vì chuyện lần trước sao? Không phải anh đã nói xin lỗi với em rồi sao? Vì sao em không chịu tha thứ cho anh chứ?” “Mau tránh ra!” Lạc Thuần ghét bỏ nhìn ông ta, giãy giụa,khiến cho không ít ánh mắt nhìn lại. Mặc dù không nghe thấy những người phụ nữ kia nói những gì, nhưng mà bằng ánh mắt của bọn họ, cô ta cũng có thể đoán được sơ sơ, cho nên cô ta càng tức điên lên. “Tôi nói anh hãy mau tránh ra, anh có nghe không!” Cô ta cố gắng hạ giọng, lạnh lùng nó[email protected]*dyanlee^ “Không, anh không tránh! Nếu như em không chịu nói chuyện rõ ràng với anh, thì anh sẽ không tránh.” Người đàn ông rất kiên trì với lập trường của mình. “Chết tiệt!” Lạc Thuần khẽ nguyền rủa một tiếng, đang định giơ tay lên cho ông ta một cái tát. Đột nhiên, ánh mắt thoáng nhìn thấy một bóng dáng ở cách đó không xa, cả người ngẩn ra, một giây sau liền thay bằng bộ dạng uất ức và vô cùng đáng thương. “Cứu mạng với.” Người đàn ông nhìn về phía cô, thì nhìn thấy dưới đáy mắt cô đang ngân ngấn nước mắt. Còn chưa kịp suy nghĩ về biểu hiện bất ngờ này của cô ta, thì đã nghe thấy phía sau vang lên một giọng nói đầy lo lắng. “Vũ Vũ, em không sao chứ?” Nhiếp Tử Phong nghe thấy như vậy thì chạy tới, khi anh nhìn thấy người đàn ông xa lạ đang dây dưa với người mà mình tâm tâm niệm niệm, thì sắc mặt tối sầm lại. “Ông muốn làm gì cô ấy!” “Tôi…” Người đàn ông sửng sốt, đáy mắt hiện lên sự kinh ngạc. Nhưng mà Lạc Thuần ở bên cạnh đã phản ứng đầu tiên. Nhân dịp người đàn ông sơ ý cô ta đã tránh thoát ra khỏi bàn tay đang kiềm chế cổ tay mình của ông ta, vội vàng chạy lại núp ở phía sau của Nhiếp Tử Phong. “Em không sao, chúng ta mau đi thôi.” Rất sợ người đàn ông kia sẽ làm hỏng chuyện của mình, Lạc Thuần vội vã muốn kéo anh rời khỏi đây. “Không được!” Nhiếp Tử Phong từ chối, đôi mắt như chim ưng của anh gắt gao nhìn người đàn ông thấy anh tới mà lộ ra vẻ khiếp sợ. Đột nhiên, anh nhớ tới chuyện gì đó, vẻ mặt âm trầm hỏi “Ông là người đàn ông ở sân bay lần trước đúng không?” Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại và
Sáng sớm, nhà họ Nhiếp tràn đầy một bầu không khí vui mừng. Nhiếp Tử Vũ mặc bộ đồng phục xinh xắn sôi nổi chạy từ trên lầu xuống, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn tràn ngập ý cười vui vẻ. " Anh Tử Phong, anh Tử Phong." Vừa nhìn thấy Nhiếp Tử Phong cầm sách giáo khoa đang định đi ra cửa, Nhiếp Tử Vũ vội vã chạy tới. "Có việc gì vậy?" Nhiếp Tử Phong chợt nhíu mày lại, trên khuôn mặt tuấn tú lại lộ ra nụ cười đẩy vẻ cưng chiều."Chờ đến lúc anh trở lại em sẽ nói với anh có được không? Hiện tại anh đang bận phải đi học." Nói xong Nhiếp Tử Phong xoa xoa lên đầu của Nhiếp Tử Vũ rồi đi ra ngoài. "Chờ một chút đã, anh Tử Phong! Anh đã quên hôm nay là Vũ Vũ..." Nhiếp Tử Vũ nói ra được nửa câu thì đột nhiên ngừng lại, vẻ tươi cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô không hề giảm xuống. "Hiện giờ anh đang còn bận rất nhiều việc, một hồi nữa rồi em sẽ nói sau có được không?" Sợ rằng anh thực sự sẽ cứ như vậy mà bỏ đi, Nhiếp Tử Vũ vội vã nôn nóng thốt ra một câu "Đến buổi chiều anh có thể tới vườn trẻ đón em được không?” "Được rồi, được rồi, được rồi, em mau buông anh ra đi!." Nhiếp Tử Phong thuận miệng đáp lại, thừa dịp Nhiếp Tử Vũ buông mình ra, lúc này anh liền chạy vụt ra ngoài. Nhìn bóng dáng của anh vội vã rời đi, Nhiếp Tử Vũ ở phía sau kích động nói với theo "Buổi chiều, người ta chờ anh Tử Phong ở cửa vườn trẻ đấy..." Hôm nay là sinh nhật cô tròn sáu tuổi, tâm nguyện của cô... hi vọng sinh nhật năm nay cô có thể cùng với anh Tử Phong, hai người ở cùng bên nhau... Kết quả ngày đó Nhiếp Tử Vũ đã phải chờ anh ở cửa trường học đến tận bảy giờ tối... ** "Tí tách, tí tách" tiếng nước truyền dịch nhỏ giọt khẽ vang lên, trong phòng bệnh toàn một màu trắng tinh khiết, tràn ngập mùi vị của dung dịch khử trùng nồng đậm. Nhiếp Tử Phong đưa mắt liếc nhìn đồng hồ đeo trên cổ tay mình, mi tâm nhíu chặt lại, đáy mắt lộ rõ vẻ lo lắng sốt ruột. Nhiếp Tử Vũ đã mê man tròn mười hai giờ, rốt cuộc đến khi nào cô mới có thể tỉnh lại đây! Rõ ràng khi đó Nhiếp Tử Vũ vẫn còn đang rất tốt, cô còn đang cùng anh đấu trí trêu chọc lẫn nhau. Thế nhưng chỉ chớp mắt một cái cô liền hôn mê bất tỉnh, chung quy là đã xảy ra chuyện gì vậy chứ?! Giữa lúc Nhiếp Tử Phong còn đang nôn nóng đầy bất an, đã gấp gáp đến độ đã gần như hoang mang lo sợ thì chợt nghe thấy Nhiếp Tử Ngôn ở phía sau nói một câu "Ngón tay của mẹ tay động đậy kìa!" Nhiếp Tử Phong ngẩng đầu lên nhìn về phía Nhiếp Tử Vũ, quả nhiên, anh nhìn thấy hàng lông mi của cô hơi khẽ run lên, sau đó hai mi mắt của cô chậm rãi dần dần mở ra... "Vũ Vũ... em không sao rồi.... Em đã không sao rồi, thật là thật tốt quá..." Anh cầm lấy bàn tay lạnh như băng của cô một mực ủ ở trong lòng bàn tay của mình, nhìn thấy ánh mắt lộ vẻ mê man của cô sau đó đã dần có thần thái trở lại, lúc này trong lòng Nhiếp Tử Phong mới cảm thấy như được thả lỏng ra. Đầu óc nặng trĩu, choáng váng đến lợi hại, Nhiếp Tử Vũ dùng ánh mắt mê man nhìn Nhiếp Tử Phong, cất giọng khàn khàn hỏi "Em đang bị làm sao vậy..." Ngắm nhìn xung quanh bốn phía, rõ ràng cô nhớ là mình đang ở trong công viên, vì sao hiện giờ lại đang ở trong bệnh viện như vậy? "Em đã bị hôn mê bất tỉnh, bác sĩ nói do thần kinh của em đã bị căng thẳng quá mức." Đã bị hôn mê bất tỉnh sao? "Em đã bị bất tỉnh bao lâu rồi?" Nhiếp Tử Vũ hỏi, cố gắng cử động thân thể của mình. "Tròn mười hai giờ." Lâu như vậy sao?! Nhiếp Tử Vũ sửng sốt, lập tức có chút phản ứng lại. Thảo nào cô lại cảm giác mình giống như đã trải qua một giấc mộng thật dài, hóa ra, quả thật là một thời gian rất dài đã trôi qua... Ngẩng đầu lên, hướng anh mắt nhìn về phía Nhiếp Tử Phong, đột nhiên, biểu tình của Nhiếp Tử Vũ trở nên lạnh xuống, một lát, giữa lúc nét mặt của Nhiếp Tử Phong còn đang lộ ra vẻ kinh ngạc, thì cô thốt ra một câu nói ngữ điệu đầy sự lạnh lùng "Anh đã lừa em!" "Cái gì kia?" Đầu óc của Nhiếp Tử Phong vẫn còn đang mờ mịt không hiểu ra làm sao."Anh đã lừa em cái gì kia?" Anh đã lừa gạt em khi nói rằng “ Anh sẽ chơi trốn tìm với em, đã tìm em tròn một ngày” nhưng sự thực lại là sau khi cô đi trốn thì anh đã nhận được một cuộc điện thoại liền lập tức đi ra ngoài. Mãi đến lúc khuya khoắt nghe thấy mẹ Nhiếp nói không tìm thấy cô đâu cả, lúc này anh mới bắt đầu đi tìm gọi cô. Đây là sau này cô được nghe quản gia kể lại. Anh đã lừa gạt em khi nói rằng “ Trong thời gian em bị phát sốt anh đã thức đêm để trông chừng”, nhưng sự thực lại là “ngày đó anh chưa hề tới vườn trẻ, mà em lại cứ ở trong mưa mà chờ anh đến tối, đến mức phát sốt. Anh đã bị mẹ Nhiếp giáo huấn một trận, cho nên mới tới bên cạnh em, nhưng thực ra anh lại mang máy vi tính đến đó chơi trò chơi suốt một đêm. Đây là trong lúc cô còn mơ mơ màng màng đã nhìn thấy như vậy. Còn nữa, anh đã lừa gạt em khi nói rằng “Em nói muốn ăn chân vịt Từ thị, cho nên anh đã đi mua, bị mưa xối ướt hết cả người”, sự thực chính là anh đã ăn mẹ phần chân vịt mà mẹ đã mua cho em. Về sau bởi vì áy náy anh mới lại đi mua một phần khác, còn bị mưa xối ướt hết cả người như anh đã nói, chẳng qua là lúc xuống xe anh đã bị vài giọt mưa nhỏ xuống bị ướt mà thôi... Tất cả những chuyện đó cô đã đều nhớ ra hết thẩy, chỉ có điều, sự thực và những lời mà anh đã nói hoàn toàn khác nhau. Chỉ có một câu nói kia “Lần đầu tiên khi em đến trường học anh đã đưa em đến tận cửa trường” là thật, nhưng cũng không phải là không có chút bị miễn cưỡng, bởi vì đó là do cô đã khóc lóc cầu xin anh, anh mới bằng lòng nhận lời với cô. Nghĩ tới đây, Nhiếp Tử Vũ không khỏi thoáng cười buồn. Nếu như không phải là do cô may mắn nên đã có thể nhớ ra được một chút. Nếu như cô cứ tin những lời anh đã nói kia là sự thật, như vậy chẳng phải là rõ ràng là cô đã bị anh lừa gạt từ đầu tới cuối hay sao! "Làm sao vậy?" Thấy cô một hồi giận lại đến một hồi cười, đầu óc của Nhiếp Tử Phong chợt thấy choáng váng. Nghe vậy, biểu tình của Nhiếp Tử Vũ phút chốc đã nghiêm túc trở lại, cô nhìn anh lạnh lùng nói "Anh không yêu em!" Vừa nghe thấy Nhiếp Tử Vũ nói ra lời này, từng tấc lòng của Nhiếp Tử Phong trở nên rối bời, rối rắm đại loạn, anh nóng nảy hỏi"Anh không yêu em bao giờ?! Vũ Vũ, em đã nghe ai nói như vậy chứ?!" Thế nào vừa mới tỉnh lại, cô tựa như lập tức đã thay đổi thành người khác như vậy chứ? Nhìn thấy bộ dáng của Nhiếp Tử Phong chỉ vì lời nói của mình mà trở nên lo lắng như vậy, Nhiếp Tử Vũ cũng không chút hoang mang, mãi cho đến lúc nghe anh giải thích cặn kẽ đến mức đầu đầy mồ hôi, thì cô mới nghiêm sắc mặt của mình lại mà nói "Anh đã nói trừ phi sông cạn đá mòn, mặt trời mọc từ hướng tây, lúc ấy anh mới có thể yêu em. Hiện tại biển cũng không bị cạn, đã cũng không bị mòn, mặt trời vẫn mọc lên ở phía đông như trước, vì thế anh không yêu em." Vừa mới nói xong câu này, đột nhiên Nhiếp Tử Phong nghe thấy ở phía sau lưng, Nhiếp Tử Ngôn bật lên một tràng cười, còn Đường Đường thì lại nhìn sang Nhiếp Tử Vũ vẻ mặt tò mò, hỏi Nhiếp Tử Ngôn lời nói này của mẹ là có ý tứ gì. Nhưng thật ra người quan trọng nhất ở đây là Nhiếp Tử Phong, thì lại đang ngây ngẩn cả người, mãi một lúc rất lâu sau vẫn không thấy anh nói được một câu nói gì. Một lúc lâu, bỗng nhiên Nhiếp Tử Phong thoáng lộ ra vẻ mặt vui mừng, anh nắm lấy hai bả vai của cô, giọng nói đầy sự kích động, hỏi lại vẻ không dám tin "Em... Em đã nhớ ra rồi sao?" "Không nhiều không ít, trùng hợp lại là toàn bộ những ký ức từ hồi bé đã từng làm cho em phải rơi lệ." Nhiếp Tử Vũ hơi bĩu cái môi một cái, lạnh lùng gạt bỏ đôi tay của anh đang nắm chặt lấy hai bên bả vai của mình, vén chăn lên định bước xuống giường. Vừa nhìn thấy sắc mặt của cô không được vui, trong lòng Nhiếp Tử Phong thầm kêu một tiếng thảm rồi! Những cái chuyện tốt đẹp sao cô không nhớ, mà lại chỉ nhớ những sự việc vô liêm sỉ của anh trong quá khứ là sao chứ? Nếu như cô chỉ nhớ lại những chuyện như vậy, ngược lại, không bằng cô đừng nên nhớ lại được thì còn tốt hơn! Nhiếp Tử Vũ nhìn biểu tình của anh không ngừng kêu khổ kia, trong lòng len lén cười thầm. Kỳ thực cô cũng đã nhớ lại một chút những chuyện mà trước kia anh đã từng đối xử với cô rất tốt. Chẳng qua là, cô muốn trừng phạt anh cái tội, anh đã lừa dối cô, cho nên cô vẫn nên ngoan ngoãn mà im miệng đi... Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại và
bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu