Mong hết ngập nước, kẹt xe. Sau khi Chính phủ đồng ý chủ trương thành lập TP.Thủ Đức (trên cơ sở sáp nhập 3 quận 2, 9, Thủ Đức hiện nay), TPHCM đang nghiên cứu, quy hoạch Thành phố Thủ Đức trở thành một điểm nhấn của TPHCM.
Cảnh báo mưa lớn, nguy cơ sạt lở, ngập úng tại nhiều địa phương (12/10) Trao tặng 200 suất quà tổng trị giá 80 triệu đồng (11/10) Nghiệm thu dự án "Quản lý và phát triển nhãn hiệu mây tre đan của HTX mây tre đan Bao la" (11/10)
Hàng trăm nhà dân ngập, nguy cơ vỡ hồ chứa 700.000 m3 nước. 6 tháng trước 09:49 11/11/2019 Xã hội Xã hội. 0. Mưa lũ dâng cao tràn về gây chia cắt giao thông, cô lập hàng nghìn hộ dân Bình Định, có nơi ngập sâu hơn 2 m. Địa phương này yêu cầu các trường cho học sinh nghỉ
Ở cái này mỗi ngày đều ở bùng nổ khởi nghĩa, tràn ngập lũ lụt, nạn hạn hán, ôn dịch quốc thổ, Nội có Thái Hậu cầm giữ triều chính, ngoại có triều thần đảng tranh không thôi, Thân là một cái nguy ngập nguy cơ con rối tiểu hoàng đế, sống sót, đều là một loại gian nan. Hắn mỗi ngày chỉ nhọc lòng như thế nào làm chính mình ăn no.
Nếu phát hiện sự cố điện do thiên tai gây ra, người sử dụng điện cần thông báo ngay cho Trung tâm Chăm sóc khách hàng của EVNHANOI (Tổng đài 19001288 phục vụ 24/7) để kịp thời khắc phục, giảm thiểu nguy cơ thiệt hại về người và tài sản.
Còn yêu tổ Nguyên Đế trong truyền thuyết lần nữa xuất thế, tam giới tràn ngập nguy cơ. Hai đại yêu vương đã định phải quyết chiến một trận, nhưng lần này Tôn Ngộ Không gặp phải kình địch thật sự. Monkey King Reborn (2021) Tây Du Ký: Tái Thế Yêu Vương.
nc2YFg. Editor Tree + BuoiHa Kay_leeee *** Chương Phương Yểu An không nóng không lạnh đã quen, ngay cả kích động cũng ung dung đến chậm, anh không hiểu sao mà cảm xúc lại nhất thời tràn nước vỡ đê, đôi mắt tròn xoe hoe đỏ nhìn Quý Chính Tắc không chớp lấy một cái, nước mắt ào ào tuôn rơi, lập tức ướt đẫm cả khuôn mặt. Quý Chính Tắc bị nước mắt của anh dọa sợ, "Sao lại khóc?" Tay chân luống cuống lau, "Được rồi được rồi đừng khóc nữa, không phải em đang ở đây sao? Thầy ơi, cưng yêu, tổ tông, phụ thân, ôi anh đừng khóc nữa mà." Hắn thật là sứt đầu mẻ trán, nghiêng đầu cau mày ra chiều suy nghĩ, "Đinh công mệnh, chả có nhẽ chơi quá đà nên hết nấc rồi." Cả khuôn mặt Phương Yểu An đều đỏ bừng vì khóc, nửa chữ cũng không nghe lọt, anh không sao kiểm soát được tuyến lệ đột nhiên trở nên mong manh yếu đuối này của mình, khóc đến độ hơi thở phả ra cũng run rẩy. Quý Chính Tắc cầm hai túi đồ rồi quàng tay ôm lấy anh, cúi đầu hôn xuống nước mắt nơi gò má, "Được rồi được rồi không khóc nữa, lạnh thế này, về nhà trước được không anh?" Giờ Phương Yểu An đã không còn sót lại chút lý trí nào, siết lấy vạt áo Quý Chính Tắc, hôn ghì lấy hắn, cái hôn mềm mại ngọt ngào mang theo nước mắt phủ kín lên khuôn mặt anh tuấn nghiêm nghị của hắn. Quý Chính Tắc cứ thế ôm anh vào lồng ngực, mút lấy đôi môi anh, ăn đầu lưỡi anh. Vào cầu thang, Qúy Chính Tắc đội chiếc mũ của áo lông lên cho anh, tay ôm dưới nách anh, hai người một đường khập khập khiễng khiễng hôn lên lầu. Phương Yểu An run lên không ngừng, không biết là do khóc quá dữ dội hay hay quá mức kích động mà đến bờ môi cũng run rẩy, hai người giống như hai kẻ sắp chết vì khát, ôm siết lấy nhau, miệng dán miệng, lưỡi quấn lưỡi, một khắc cũng không rời. Phương Yểu An bị hôn đến rên rỉ, hai má ửng lên như rặng mây hồng, anh víu lấy cổ Quý Chính Tắc, tiếng nước môi lưỡi khuấy động tràn ngập lỗ tai, đầu lưỡi bị hôn tới phát đau cũng không chịu buông tay. Anh chưa bao giờ trải qua khoảnh khắc không thèm đếm xỉa đến bất cứ thứ gì như này, hiện tại chỉ cảm thấy cứ mãi ôm lấy rồi hôn như thế này cả một đời cũng bằng lòng. Anh bị hôn đến ác, chân mềm nhũn cả ra, Qúy Chính Tắc buông anh ra ở hành lang tầng ba, cẩn thật mút lấy những giọt nước mắt vương trên lông mi anh. Phương Yểu An mà khóc một phát là vứt sạch hết mặt mũi, anh cũng chả thèm quan tâm, cứ sụt sịt mũi, mắt ngấn lệ nhìn Quý Chính Tắc, nghẹn ngào thổn thức, "Em... Em đã đi đâu thế?" Quý Chính Tắc còn chưa lên tiếng, liền liếc thấy có bóng người ở trên cầu thang chiếu xuống, hiển nhiên là đã thấy hết thảy, sắc mặt người nọ tái nhợt, "Anh Phương." Nước mắt Phương Yểu An còn vương trên má, môi bị hôn ướt át đỏ hồng, anh tránh khỏi lồng ngực Quý Chính Tắc rồi nghiêng đầu lạnh lùng hờ hững liếc Chu Kỳ Minh, vẻ mặt bình tĩnh đáp, "Cậu có chuyện gì à?" Lời châm chọc ban nãy của Diệp Mi vẫn còn văng vẳng bên tai, "Anh không biết khi đó, cái quãng thời gian anh lạnh nhạt với em nhất, cuộc sống của em đột nhiên suôn sẻ trăm đường, đến chỗ nào cũng đều có đàn ông theo đuổi, em nào có mị lực lớn đến thế đâu, chính bản thân em cũng không hiểu nổi. Tháng sáu năm nay em trở về một chuyến, mơ mơ hồ hồ liền hiểu ra, cái tên họ Chu tầng dưới nhà anh... Ha, em còn tưởng hai người sớm đã có một chân nên nghĩ đủ đường để đá văng em ra, ai mà ngờ, anh nhìn hắn không lọt mắt chứ gì? Em nói rồi? Tên này vừa rảnh rỗi phát là tới tìm anh ngay, tính tìm người cho em vào tròng[1] chứ gì?"
Reads 2,078Votes 19Parts 1Complete, First published Apr 26, 2019Ngập ngập khả nguy Niên hạ, sư sinh, điềm văn, dục vọng chiếm hữu công x mỹ thụ, h văn, hiện đại, vườn trường, ngọt sủng, chua ngọt, có, HE Nguồn Afdian ๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần Hoàn 15 tuổi + 0 lần chết lâm sàn ๖ۣۜNhử mồi Quý Chính Tắc đối lớp cách vách hóa học lão sư Phương Yểu An nhất kiến chung tình, một là dây dưa không rõ giáo bá, một là tránh không kịp lạnh nhạt lão sư. Tại Quý Chính Tắc không ngừng theo đuổi hạ, hắn từng bước một sáp nhập vào Phương Yểu An trong cuộc sống. Nói là Quý Chính Tắc bỏ thuốc cưỡng bách Phương Yểu An, có thể làm sao có thể nói không phải Phương Yểu An ngầm đồng ý đâu? Quý Chính Tắc thân thể trẻ trung thực tủy biết vị, mà đối với trường kỳ lãnh cảm Phương Yểu An mà nói, cái này cũng là một loại mới mẻ hưởng thụ. Huống chi, đối với Phương Yểu An mà nói, Quý Chính Tắc tuổi trẻ sức sống là già nua lẩm cẩm cứu vớt. Dây dưa bắt đầu, liền vẫn luôn dây dưa tiếp đi. CP Quý Chính Tắc côngX Phương Yểu An thụ Tác phẩm nhãn mác Sư sinh, niên hạ. Bình luận Sâm chín hạ Mẹ thật là đẹp mắt, tâm lý miêu tả quá tốt rồi Quân sư ngươi giải thích cho ta giải thích Đề cử giá trị★★★★☆. Ta thật sự rất yêu cái này thái thái văn , bất kể là quyển này, vẫn là Nam Lân Cẩm bên trong, cẩu thả cẩu thả. Quyển này hiện tại sắp xếp top! Nàng dưới ngòi bút công đều có bệnh trạng dục vọng chiếm hữu, rồi lại đau thụ đau đến trong xương. Này đó công cũng giống như đoàn hành tẩu hỏa, đột nhiên thiêu tiến vào thụ nhân sinh cánh đồng hoang vu, đã xảy ra l
Tràn Ngập Nguy Cơ Tác giả Hạ Tiểu Chính Editor Tree *** Chương 2 Bắt đầu thời kỳ anh đi đâu cũng sẽ gặp phải Quý Chính Tắc, từ hành lang, cầu thang cho đến canteen và văn phòng, thậm chí đến cả cửa nhà vệ sinh cũng gặp. Hắn cậy vào vóc dáng cao to của mình mà chặn kín đường đi của anh, đôi khi còn không chỉ có mình Quý Chính Tắc, mà theo sau còn có hai cậu học sinh nữa, một cậu béo béo tròn tròn luôn treo bộ mặt cười tí ta tí tởn tên là Lâm Diệu, cậu còn lại rất ít khi nói chuyện tên là Đường Hựu Trung. Bực bội nhất là đi ngang qua cửa lớp bốn, cái kiểu học sinh bá đạo có tiếng nói thế này là khó đối phó nhất. Ngày nào đi tới anh cũng phải bước nhanh qua câu “Chúng em chào thầy ạ!” đồng thanh long trọng này. Quý Chính Tắc thường xuyên chạy đến văn phòng của anh để hỏi đôi ba vấn đề. Văn phòng tập thể nhỏ ở cuối hành lang trên tầng hai chỉ có ba người ở, trong đó có anh. Giờ học khác nhau cho nên các giáo viên khác cũng không hay ở đây, vì vậy anh càng cảm thấy khó đối phó hơn khi chỉ có một mình. Vóc người Quý Chính Tắc vừa cao vừa rắn rỏi, hắn sẽ đứng phía sau ghế của anh và cong người xuống, một tay chống xuống bàn, tay kia vịn vào thành ghế. Khoảng cách này nguy hiểm và rất bức bách khiến anh gần như bị khóa chặt trong vòng tay mạnh mẽ của cậu thiếu niên. Anh ghét việc Quý Chính Tắc cứ cố ý dán vào lỗ tai anh mà nói, nó khiến anh vừa ngứa vừa buồn, chỉ cần hơi thở hắn phun tới sẽ khiến toàn thân anh tê dại. Không biết bị dính lấy bao nhiêu lần, rốt cuộc anh cũng nói thẳng với Quý Chính Tắc, “Em không thể đến hỏi giáo viên lớp em được sao? Tôi không rảnh.” Quý Chính Tắc ôm lấy quyển sách, cười đến là xấu xa, nhưng lại nói với vẻ vô tội, “Sao lại thế vậy thầy, không phải học sinh lớp thầy thì không được hỏi bài thầy sao ạ? Em là người hễ không hiểu là sẽ hỏi, em cứ tưởng là đạo đức người thầy của thầy có thể bao dung bất kỳ học sinh nào chứ, thì ra là không được ạ?” Thầy Bàng vừa đi pha trà về, nghe thấy vậy thì vội bước nhanh tới khai sáng cho thầy giáo trẻ có lối suy nghĩ lệch lạc nghiêm trọng về cách dạy học của mình này, ông tận tình khuyên nhủ, “Ôi chao thầy Phương à, học sinh tới hỏi bài không phải là tốt sao? Gì mà lớp em lớp tôi, đây là giữa thầy và trò nha. Thanh niên đừng nóng giận như vậy mà, tới đây nào, uống chút trà hoa cúc cho giải nhiệt nào.” Phương Yểu An bị phản một đòn, hệt như bị ứ nghẹn trong cổ họng. Anh nhìn vẻ đắc ý không hề che giấu của Quý Chính Tắc thì nghiến răng nghiến lợi, lại càng không muốn uống cái gì mà trà hoa cúc hoa vàng kia. “Theo thuyết lực đẩy lẫn nhau của các cặp electron ở lớp hóa trị… Lực Van der Waals giữa các phân tử ảnh hưởng đến nhiệt độ sôi của tinh thể phân tử… S3 có khối lượng phân tử tương đối lớn và lực Van der Waals liên phân tử mạnh, và điểm nóng chảy của nó cao hơn rất nhiều so với nhiệt độ của carbon dioxide.” Anh ngước mắt lên nhìn Quý Chính Tắc, “Em đã hiểu chưa?” Anh biết loại đề này Quý Chính Tắc chắc chắn biết làm, cả hai chẳng qua đang vờ dạy vờ học mà thôi. Quý Chính Tắc hiểu rõ gật đầu, lòng bàn tay tự nhiên như ruồi mà phủ lên bàn tay đang cầm bút của Phương Yển An, “Là như này đúng không, thầy nhìn xem.” Vừa bị hắn chạm tay, Phương Yểu An đã nhanh chóng rụt tay lại, giống như một con chim bị giật mình hoảng sợ, “Em làm gì vậy?!” Quý Chính Tắc sững sờ, cúi đầu nhìn vào mắt anh, “Thầy đoán xem?” Phương Yểu An tránh né ánh mắt của hắn, cứng rắn nói, “Em đang quấy rối tôi.” “Không phải đâu ạ.” Quý Chính Tắc ngừng vài giây rồi bỗng bật cười, “Em đang tán thầy đấy.” Hô hấp Phương Yểu An hơi ngừng lại, “Tôi sẽ nói với giáo viên chủ nhiệm của em.” Khi nói ra lời này, trông anh thật giống một nhóc học sinh tiểu học muốn đi mách lẻo với thầy cô của mình. “Được ạ, tốt nhất là nói với cả hiệu trưởng luôn đi, hiệu trưởng chính là mợ của em. Đi nói đi thầy, thầy nói sao cũng được hết á, dù sao chắc chắn em cũng chẳng hề hấn gì đâu.” Hắn nhướn mày, khóe môi hơi nhếch như thể đang khiêu khích. Phương Yểu An nhất thời không phân biệt được đây có phải là một trò đùa dai hay không. Dưới sức ép của một cậu trai đang tuổi thiếu niên, anh thế mà không thể phản đòn được chút nào, bị đánh đến trở tay không kịp. Anh đã từng gặp phải tình huống như này, hơn nữa hàng năm còn xảy ra không ít. Chuyện học sinh cấp ba sinh ra cảm tình với giáo viên trẻ tuổi là một chuyện khá bình thường, ngay cả khi anh không phải là một giáo viên có sức lôi cuốn đặc biệt gì, thì khuôn mặt này của anh đúng thật đã thu hút rất nhiều hoa đào không cần thiết đến cho anh. Đối phó với những trường hợp thế này, anh vẫn luôn dùng biện pháp mạnh để giải quyết dứt gọn, hoặc là từ chối thẳng hoặc là liên hệ với giáo viên chủ nhiệm lớp đó. Tuy đó không phải là một phương pháp hay ho gì, nhưng tuyệt đối là phương pháp rất hiệu quả. Có điều, Quý Chính Tắc lại là ngoại lệ, đặt những biện pháp trên vào hắn dường như đều không thể thực hiện được. Ăn trưa quá no, anh no đến mức thấy buồn ngủ, muốn đánh một giấc trên bàn làm việc, kết quả là ngủ đến tận chiều, lúc tỉnh lại thì hai giáo viên khác trong văn phòng đã không thấy đâu, chỉ còn sót lại mình anh ở đây. Do gục đầu xuống bàn lâu nên cổ và lưng anh đã tê cứng đau nhức, anh đứng dậy vươn vai vặn eo và thả lỏng chút cơ thịt. Rèm trong văn phòng che nắng quá tốt khiến căn phòng nom tối tăm âm u và rất bí. Anh bước tới kéo rèm ra, ánh nắng vàng của buổi chiều mùa thu thoáng chốc dội vào người anh, không quá gắt cũng không quá nóng, chính là một màu vàng óng sáng sủa lấp lánh rất dễ chịu. Anh nghe thấy tiếng cổ vũ chói tai và cuồng nhiệt của các nữ sinh dưới lầu. Sân bóng rổ trong trường cấp ba là nơi không bao giờ yên tĩnh vắng vẻ, luôn đầy ắp những chàng trai với vóc người khỏe mạnh năng động và tràn đầy sức sống tuổi trẻ. Anh nhìn thấy tâm điểm ánh mắt của tất cả mọi người, chàng trai rắn rỏi cao ráo ấy nhảy lên thật cao, cánh tay dài nhẹ nhàng tung lên, trái bóng trên không trung tạo thành một đường vòng cung đẹp mắt và rơi gọn vào rổ, một cú ném bóng ba điểm. Tiếng hoan hô càng lớn càng vang hơn, sự cuồng nhiệt của đám đông khủng khiếp đến mức như thể chỉ cần hắn ghi một bàn thắng nữa thôi là có thể khiến cho tất cả mọi người có mặt trải qua một trận sảng khoái tinh thần đỉnh cao. Bất luận như nào, anh đều rất ngưỡng mộ sức sống tuổi trẻ này, nó bừng bừng khí thế, mặc sức làm liều và không bao giờ cạn kiệt. Có mười nghìn khả năng bọn họ chính là đang sống trong thời thanh xuân ngọt ngào như kẹo bọc đường. Quý Chính Tắc bỗng chợt quay đầu và nhìn thấy anh trên cửa sổ tầng hai. Hắn ngẩng đầu huýt sáo thật vang, hướng trên lầu hét to, “Hey, thầy Phương ơi!” Cậu thiếu niên cao ngất một tay đập bóng, một tay vẫy vẫy về phía anh, cười dịu dàng cất tiếng, “Nhìn lén em hả?” Chẳng hiểu sao mà phải mất một lúc lâu anh mới định thần lại khỏi tia sáng từ đâu chiếu tới và nụ cười rạng rỡ của hắn, anh ngượng chín cả mặt, tay chân luống cuống vội vã kéo rèm lại. Lâm Diệu đánh một phát vào lưng Quý Chính Tắc, “Diễn xong chưa mày? Cũng bao lâu rồi, suốt ngày quậy thầy ấy không mệt hả?” Quý Chính Tắc ném quả bóng rổ xuống sân bóng sau lưng, kẹo cao su trong miệng dần dần tan đi vị ngọt. Hắn nhìn cánh cửa sổ đã đóng chặt nơi ấy, đôi mắt u ám không rõ ràng, cũng chẳng biết mình đang cười vì điều gì, “Chơi tiếp thôi.” Phương Yểu An nghĩ, có lẽ là mình thực sự đã bị ánh sáng của tuổi thanh xuân chọc vào mắt rồi. Ngày hôm sau vừa dậy đã thấy mắt có vấn đề, khóe mắt trái hơi sưng lên, còn hốc mắt thì sưng đỏ đau nhức. Ban đầu anh cũng không quan tâm lắm, đến hôm thứ sáu lúc đang đánh răng bỗng thấy bên trong khóe mắt hình như cũng sưng đỏ, ấn vào thì rất đau, cũng không có cách nào đeo được kính. Thứ bảy anh tới bệnh viện, bác sĩ nói là các tuyến cục bộ bị viêm. Bác sĩ kê cho anh một lọ thuốc mỡ Ofloxacin và dặn phải chú ý đến tình trạng của mắt. Lúc anh ra viện thì trời đã bắt đầu mưa, càng vào cuối thu trời lại càng lạnh, mưa tạt vào người anh cái lạnh thấu xương. Tuy nhà anh cách bệnh viện không xa, nhưng nếu lần này mà bị mắc mưa thì chắc chắn sẽ bị ốm một trận. Mưa rất to, thế nước cũng rất dữ dội, cứ ào ào trút xuống không ngừng. Trước cửa bệnh viện có rất nhiều người đang đứng, tất cả cũng đều thấy sợ trước trận mưa này, có khả năng rất khó để bắt được taxi. Không thể làm gì khác hơn là lại quay vào trong và ngồi trên băng ghế dài trong sảnh thanh toán của bệnh viện để chờ cơn mưa qua đi. Anh bắt đầu nhàn rỗi xem tin tức xã hội nhạt toẹt nhưng lại có thể kích các bên tham gia thảo luận trên di động, các bình luận trong bài đang cãi tới cãi lui, thoạt nhìn như thể ông nào cũng biết rõ mười mươi hơn chính người trong cuộc. Trời mưa lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy bí bách khó chịu, sau khi xem tin tức xong thì anh cảm thấy đầu càng đau hơn, anh vươn tay xoa xoa ấn đường, đột nhiên thấy trước mặt có một đôi giày bị nước mưa vẩy ướt. “Yo, thầy Phương đây mà, sao mà trùng hợp thế nhỉ.” Giọng nói quen thuộc thấm đẫm nụ cười đểu cáng vang lên. Phương Yểu An ngẩng đầu, y như rằng lại nhìn thấy khuôn mặt luôn treo nụ cười nhạt đó. Anh bỗng nhiên sinh ra cảm giác sợ hãi khó hiểu với một cậu trai nhỏ hơn mình hơn một con giáp, vì vậy mất tự nhiên quay đầu đi. Ánh mắt Quý Chính Tắc sắc bén, hắn “Ấy” một tiếng rồi hỏi, “Mắt thầy sao vậy? Có phải là giấu em xem bậy bạ gì không?” Còn không phải là nhìn cái đồ hư hỏng không có lớn nhỏ nhà cậu à. Anh không trả lời, mà chỉ hỏi ngược lại “Em tới bệnh viện làm gì?” “Chuẩn đấy, em không đau không ốm thì tới bệnh viện làm gì nhỉ? Thầy đoán xem.” Hắn cầm chiếc ô trên tay lên, nở nụ cười như có như không, “Đi thôi thầy, em đưa thầy về nhà.” “Không cần.” “Không cần? Trận mưa này một lúc cũng không dừng được đâu thầy. Bên ngoài thì tranh taxi đến vỡ đầu chảy máu, thầy ngồi đây thì biết khi nào mới đến lượt? Đi thôi, tiện thể mượn nhà vệ sinh của thầy tắm phát, mưa xối tí mà da em cũng nhăn nhúm cả rồi.” Anh nhìn ống quần ướt đẫm của Quý Chính Tắc, phát bực nói, “Sao em không về nhà em mà tắm?” “Câu này của thầy đúng là vô lương tâm, còn không phải là đến đón thầy à. Thầy cứ trơ mắt nhìn em bị ốm thế sao?” Nhà của Phương Yểu An là một căn hộ nhỏ ba phòng ngủ rộng chưa đến 100 mét vuông, nói là to thì hơi quá mà nói là nhỏ cũng hơi miễn cưỡng, căn hộ được trang trí theo kiểu cổ xưa. Phương Yểu An ngồi bất động trên sofa, trong phòng vệ sinh truyền ra tiếng nước chảy róc rách, giống như cơn mưa xối xả bên ngoài. Anh tâm phiền ý loạn, thế nào mà lại đưa người về nhà rồi. Anh gần như bị Quý Chính Tắc ôm tha lôi cả một đường, hễ anh hơi nghiêng người sang bên kia thì sẽ bị Quý Chính Tắc kéo trở lại, “Thầy định đi đâu? Sợ em như này là muốn đi hai ngả hả?” Phương Yểu An mất tự nhiên đến mức đôi tai đỏ bừng, “Em đừng ôm tôi như vậy có được không?” “Em làm thế để che mưa cho thầy mà, thầy nhìn tay em này, toàn là nước không, ô cũng đâu có lớn gì cho cam, thầy an phận chút đi. Hơn nữa,…” Hắn bật cười, hạ thật thấp giọng mà nói, “Em sẽ không ăn thầy đâu.” Tiếng nước chảy trong phòng tắm dần dần ngừng lại, anh vội đứng dậy đi mở tủ lạnh. Hình như tuần trước anh đã mua ít đồ uống, có thể dùng để tiếp đãi cậu học sinh mà anh không hề muốn tiếp đãi chút nào này. Bởi không biết nấu ăn nên anh rất ít khi vào bếp, hơn nữa cũng không có thói quen ăn vặt, vì vậy trong tủ lạnh ngoài sữa chua ra thì chẳng còn mấy thứ, chỉ có ít trứng gà cùng mì gói và ít đồ đông lạnh. Anh nghe thấy cửa phòng vệ sinh mở ra, tiếng bước chân càng ngày càng gần. Trong lòng anh hiện lên một tia căng thẳng và càng tăng lên theo khoảng cách ngày một gần hơn, anh bối rối đến độ muốn chui tọt vào tủ lạnh mà trốn. Người đứng phía sau anh đứng im, hơi nước nóng ẩm tràn ngập không khí, một cánh tay từ phía sau lưng đột nhiên duỗi tới và chống lên cửa tủ lạnh. Với một cú huých vai, anh bị giam chặt giữa cánh tay Quý Chính Tắc và tủ lạnh, suýt chút nữa thì dính vào trong ngực hắn, cặp kính mắt trên mặt anh cũng bị hơi nóng tỏa ra từ cậu thiếu niên hun cho mờ sương khói. “Thầy, em có một vấn đề mong thầy chỉ bảo được không?” Giọng nói như ngâm trong nước, xào xạt êm dịu mà khẽ khàng. Anh gần như có thể cảm nhận được tiếng vang nơi lồng ngực Quý Chính Tắc khi mà hắn nói, anh cố gắng giữ bình tĩnh, “Em nói đi.” “Thầy có tin vào tình yêu sét đánh không?” Không gian nhỏ hẹp khiến anh nóng cả ruột, anh có linh cảm đây là một câu hỏi gài bẫy anh, anh quay đầu sang phía khác, “Không tin.” “Chậc, vậy cũng thật là không công bằng.” Hắn cúi đầu, lại ép tới gần thêm mấy phần, gần đến mức Phương Yểu An không thể tránh đi được nữa, đành phải ngẩng đầu đối mặt với hắn, “Dựa vào đâu mà em lại yêu thầy ngay từ cái nhìn đầu tiên, mà thầy thì lại không chứ?” Dứt lời, hắn cúi đầu hôn lên mặt anh.
Thế giới Phân tích - Bình luận Chuyện lạ TPO - Ngày 7/6, một quan chức cấp cao Ukraine cảnh báo nguy cơ nước lũ tràn ra từ đập thuỷ điện bị vỡ sẽ cuốn trôi mìn, phát tán bệnh tật và hoá chất nguy hiểm. Hình ảnh đập Nova Kakhovka vỡ chụp từ vệ tinh. Ảnh AP Khi thăm thành phố Kherson bên bờ sông Dnipro, Phó Thủ tướng Oleksandr Kubrakov cho biết hơn 80 khu dân cư đã bị nước tràn vào, sau khi đập thuỷ điện Nova Kakhovka vỡ. Đổ lỗi cho Nga tấn công con đập, ông Kubrakov nói “Họ làm điều đó để giải phóng lực lượng theo hướng này, bằng cách gây ngập lụt một phần tiền tuyến”. Trong khi đó, Nga cho rằng Ukraine phá hoại con đập để lái chú ý khỏi chiến dịch phản công mà Mátxcơva cho rằng đã thất bại. Thống đốc vùng Oleksandr Prokudin cho biết nước đã dâng lên 5,34m ở một số khu vực của Kherson, nhưng đã tăng chậm lại và có thể đạt đỉnh trong ngày 7/6. Ở Kherson, một thành phố lớn cách con đập vỡ khoảng 60km, người dân tạm thời sử dụng thuyền và xuồng mà lực lượng cứu hộ và các tình nguyện viên cung cấp. Kherson nằm đối diện với vùng đất mà Nga kiểm soát bên bờ đông sông Dnipro. “Nước khiến mìn đặt trước đó bị trôi, và chúng có thể nổ”, ông Kubrakov nói, và cho biết, nước lũ khiến bệnh truyền nhiễm và hoá chất độc hại càng lan rộng. Ông cho biết, Ukraine đã quyết định dành 120 triệu hryvnias 3,25 triệu USD để bảo vệ nguồn cung cấp nước ở Mykolaiv, một thành phố khác ở miền Nam, và 1,5 tỷ hryvnias để xây lại các hệ thống nước bị hư hỏng sau đợt lũ lụt. Cũng trong ngày 7/6, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Tayyip Erdogan có cuộc điện đàm với người đồng cấp Ukraine Volodymir Zelensky để bàn về vấn đề đập thuỷ điện vỡ. Ông gợi ý thành lập một uỷ ban quốc tế để điều tra vụ việc, với sự tham gia của Nga, Liên Hợp Quốc và cộng đồng quốc tế, trong đó có Thổ Nhĩ Kỳ. 07/06/2023 Theo Tass, Reuters
Tên gốc 岌岌可危/Ngập ngập khả nguy Tác giả Hạ Tiểu Chính Thể loại Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, đoản văn, vườn trường, thầy trò, cao H, HE. Edit & Beta Tree wp pcnv11, Khổng Vương Hội wp rongmap115 Tình trạng Hoàn 15 chương ——- Giới thiệu Tree Quý Chính Tắc đã yêu thầy Phương Yểu An – giáo viên dạy Hóa ở lớp bên cạnh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một kẻ là trùm trường quấy rầy không dứt, người kia là thầy giáo lạnh nhạt tránh không kịp. Dưới sự theo đuổi bền bỉ không ngừng nghỉ của mình, Quý Chính Tắc đã từng bước hòa nhập được vào cuộc sống của Phương Yểu An. Nói là Quý Chính Tắc bỏ thuốc cưỡng bức Phương Yểu An, nhưng sao có thể nói đó không phải là sự chấp thuận ngầm của Phương Yểu An? Quý Chính Tắc thân thể trẻ trung nếm mùi ngon ngọt sao nỡ nhả, mà đối với Phương Yểu An lãnh đạm từ lâu mà nói thì đây cũng là một loại hưởng thụ khá mới lạ. Hơn thế nữa, đối với Phương Yểu An, sức sống tươi trẻ của Quý Chính Tắc chính là liều thuốc cữu rỗi cho cõi hồn già nua của anh. Đã bắt đầu dây dưa, vậy thì cứ tiếp tục dây dưa đi. Giới thiệu Khổng Vương Hội Linh hồn nhạt nhẽo được bơm vào rung động trẻ tuổi, giãn nở trong anh, trong cái loại quan hệ không thể nói là yêu hay là ham muốn, anh biến thành một kẻ vô dụng ngọt ngào. Niên hạ đẹp trai kén chọn công x lãnh cảm mỹ nhân thụ thuộc tính có thể có sai. Truyện mới, có thể coi như thế giới song song, không phải ngoại truyện. Truyện này tiếp tục dùng tên nhân vật chính Nam Lân, những thứ khác không liên quan. Quý Chính Tắc x Phương Yểu An. Chênh lệch 15 tuổi. Cảnh báo Ngoại truyện của Lâm Diệu là loạn luân, không thích mời ra ngoài. ——— Link Tree Link Khổng Vương Hội
Editor Tree *** Chương 5 Lúc Phương Yểu An tỉnh dậy thì trời đã sáng choang, nhưng bị rèm cửa sổ che kín nên trong phòng không sáng lắm. Giống như bị ngâm trong giấm cả đêm, toàn thân vừa ê ẩm lại vừa mềm nhũn, xương cốt cũng đều giòn tan rồi. Anh khó khăn mở mắt ra thì thấy Quý Chính Tắc đang chống đầu ngắm anh, đôi mắt hoa đào sáng ngời tràn đầy ý cười trìu mến, "Thầy dậy rồi." Anh nhắm mắt rồi lại mở mấy lần, mắt đột nhiên mở to, những ký ức mơ hồ không rõ đêm qua như vô số mảnh thủy tinh tràn vào trong đầu, sống lưng anh cứng đờ, "Em..." Nụ cười của Quý Chính Tắc càng tươi hơn, "Sao ạ? Thầy có đói không?" Nhịp tim của Phương Yểu An đập nhanh đến mức như sắp vượt qua tải trọng của tim. Anh đã làm cái gì, anh và Quý Chính Tắc đã làm cái gì? Anh cùng với Quý Chính Tắc – là một người đàn ông, là học sinh của anh và mới mười bảy tuổi – quan hệ tình dục. Quý Chính Tắc như thể nhìn thấu suy nghĩ của anh, hắn uể oải gật đầu, nở nụ cười lộ ra hàm răng trắng đều rất tỏa nắng, "Vâng, chúng ta đã làm tình." Bị nói trực tiếp như vậy càng khiến anh thêm xấu hổ. Phương Yểu An nhanh chóng sụp đổ, đầu óc tràn đầy hình ảnh mình không biết ngượng mà ôm chặt lấy Quý Chính Tắc nói ngứa ngáy, anh đau đớn không chịu nổi, "Em, em xuống ngay, xuống ngay cho tôi! Cút ra!" Anh gần như hét lên. Quý Chính Tắc cũng không sợ hãi, hắn chậm rãi rời khỏi giường, cảm thấy bất lực, "Được rồi." Phương Yểu An thấy hắn trần như nhộng, khi thấy dương vật thô dài ngạo nghễ nằm sau đống lông đen của hắn thì ngượng chín cả mặt, "Em làm gì thế! Mặc quần áo vào!" Anh nhắm mắt giấu mặt vào ga trải giường, sau gáy đỏ bừng. Quý Chính Tắc tặc lưỡi, lôi quần lót trong đống quần áo bên giường ra rồi mặc vào, trong lúc mặc vô tình kéo cuốn sách trên bàn xuống. Hắn nhặt nó lên và thấy đó là cuốn "The same and not the same" của Roald Hoffman[1], "Sao thầy vẫn đọc quyển này?" [1] Roald Hoffman sinh ngày 18 tháng 7 năm 1937 là nhà hóa học lý thuyết người Mỹ đã đoạt Giải Nobel Hóa học năm 1981. Hiện nay ông giảng dạy ở Đại học Cornell tại Ithaca, New York. Phương Yểu An nghe hắn sột soạt hồi lâu, đợi đến khi hắn mặc xong mới quay đầu nhìn, kết quả là thấy hắn chỉ mặc mỗi cái quần lót, còn toàn bộ thân trên đều trần trụi, cu bự trong quần gồ lên thành một đống. Anh lại vùi đầu vào ga giường, vừa giống một con đà điểu vừa giống một đứa trẻ lên tiếng chất vấn, "Em quản tôi?!" Trong đầu anh đã hỗn loạn đến rối tung rối mù, nhất thời thật sự không biết nên phản ứng thế nào. Quý Chính Tắc cũng không lên tiếng, hắn lại cầm cuốn "The same and not the same" kia lên, hai người hiểu ý mà im lặng trong bầu không khí khó xử này. Mãi đến tận khi anh ngẩng đầu, khuôn mặt đỏ bừng ngập ngừng thăm dò lên tiếng, "Em..." Bấy giờ Quý Chính Tắc mới đặt sách xuống, như thể vẫn luôn đợi anh cất lời. Hắn nghiêng đầu, hai tay khoanh trước ngực, rất thản nhiên nói, "Ừm, thầy nói đi."
tràn ngập nguy cơ