Thường trực Thành đoàn Hà Nội trao quyết định và chúc mừng các đồng chí được bổ nhiệm chức vụ Phó ban. Đồng chí Vũ Thị Minh Hằng, chuyên viên Ban Thanh niên Trường học Thành đoàn giữ chức vụ Phó Trưởng ban Thanh niên Trường học Thành đoàn từ ngày 15/9/2021. Đồng 5eMhWr1. Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên – [SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022 Bài viết [SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022 thuộc chủ đề về Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên đang được rất nhiều bạn quan tâm đúng không nào !! Hôm nay, hãy cùng XÂY DỰNG LÂM ĐỒNG tìm hiểu [SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022 trong bài viết hôm nay nhé ! Mời bạn Xem video Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên Giới thiệu về [SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022 McThanhMai TruyenFullThanhMai truyenthanhmai YeuEmKhongHoiHan TruyenDocQuyenThanhMai [SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022 Phương ngồi trên ghế đá công viên để nghỉ ngơi sau nhiều giờ ngồi trên xe khách từ dưới quê lên thành phố. Đúng là trên thành phố cái gì cũng hơn ở quê, người cũng đông hơn, phương tiện tham gia giao thông trên đường cũng kẹt cứng hơn. Cầm trong tay lá thư giới thiệu của người bác ruột, cô bắt đầu một cuộc sống, một hành trình mới kể từ giây phút này đây. 💗 Đăng ký kênh Ekip sản xuất Team Mc Thanh Mai Trưởng nhóm Đình Vĩ Diễn đọc Mc Thanh Mai Biên tập Quang Khải Tác giả Nguyễn Nhung Tuyên bố sử dụng hợp lý Chúng tôi không sở hữu hoàn toàn những tư liêu được tổng hợp trong video này. Nó thuộc về những cá nhân hay tổ chức đáng được tôn trọng. Chúng tôi sử dụng theo Tuyên bố từ chối trách nhiệm bản quyền mục 107 của Đạo luật bản quyền năm 1976. Được phép ”sử dụng hợp lý” cho các mục đích như phê bình, bình luận, báo cáo tin tức, giảng dạy, học bổng và nghiên cứu. ———————————————————– Bản quyền thuộc về Mc Thanh Mai Copyright by Truyện Thanh Mai Do not Reup! Tìm thêm tin tức về Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên tại Wikipedia Nếu có bắt kỳ câu hỏi nào về Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên hãy cho chúng mình biết nhé, mọi câu hỏi hay góp ý của các bạn sẽ giúp mình hoàn thiện hơn trong các bài sau nhé! Bài viết [SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022 được mình và team tổng hợp từ nhiều nguồn. Nếu thấy bài viết Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên giúp ích cho bạn thì hãy ủng hộ team Like hoặc Share nhé! Hình ảnh về Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên Hình giới thiệu cho Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên Tham khảo thêm những video khác về Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên tại đây Nguồn tham khảo từ khóa Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên tại Youtube Thống kê về video Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên Video “[SIÊU PHẨM HOT] YÊU EM KHÔNG HỐI HẬN – truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất 2022” đã có 62310 lượt đã xem, được thích 974 lần, chấm điểm. Kênh Truyện Thanh Mai đã dành nhiều công sức và thời gian để hoàn thành clíp này với thời lượng 010148, mọi người hãy lan toả video này để cám ơn tác giả nhé. Từ khoá cho video này SIÊU PHẨM HOT YÊU KHÔNG HỐI HẬN truyện ngắn Việt Nam truyenthanhmai mới nhất, truyện thanh mai,mc thanh mai đọc truyện,mc thanh mai,thanh mai,mcthanhmai,thanhmai,truyentamsucothat,truyện ngôn tình,truyen thanhmai,truyện mc thanh mai,đọc truyện thanhmai,truyenthanhmai,truyen doc thanh mai,truyện ngôn tình mc thanh mai,truyenmcthanhmai,mc thanh mai 2022,đọc truyện mc thanh mai,đọc truyện ngôn tình,doc truyen thanh mai,truyện ngôn tình thanh mai đọc,chuyen mc thanh mai,truyện full thanh mai,truyện full,yêu em không hối hận, Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên, Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên, Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên, Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên Nguồn Hạ Diệp Chi Mạc Đình Kiên Tại Google CHƯƠNG 427 ĐỐI VỚI ANH MÀ NÓI HẠ DIỆP CHI VẪN LUÔN LÀ NGƯỜI ĐẶC BIỆT CHƯƠNG 427 ĐỐI VỚI ANH MÀ NÓI HẠ DIỆP CHI VẪN LUÔN LÀ NGƯỜI ĐẶC BIỆT Hạ Diệp Chi quay lại nhà bếp, hai tay chống trên quầy bếp, hít một hơi thật sâu, rồi bật bếp nấu nước. Lúc trước cô nấu cơm ăn cho anh ăn, anh nào nỡ để cho người khác ăn? Hạ Diệp Chi ổn định lại tâm trạng, tiếp tục nấu mì. Nhưng mà, lần này Hạ Diệp Chi làm mì trộn cho Mạc Đình Kiên. Lúc cô bê lên, Mạc Đình Kiên đã không còn ở trong phòng khách nữa. Cô hỏi Thời Dạ "Mạc Đình Kiên đâu rồi?" "Cậu chủ đang ở phòng làm việc" Thời Dũngchỉ tay lên lầu. Hạ Diệp Chi nhìn hướng trên lầu nói " Vậy để tôi bê lên cho anh ấy." Thời Dũngmặt lộ vẻ kinh ngạc " Cô Hạ, cô...." Anh không ngờ Hạ Diệp Chi lại kiên nhẫn như vậy. "Lúc trước trợ lý Thời chưa bao giờ gọi tôi là Cô Hạ." Hạ Diệp Chi quay đầu nhìn anh, kèm theo nụ cười nói. Thời Dũngkhông chắc canh lắm gọi một tiếng " Mợ chủ?" "Tôi bê lên trước" Hạ Diệp Chi gật gật đầu, xem như thừa nhận bản thân đã khôi phục trí nhớ rồi. Thời Dũngmặt lộ vẻ vui mừng, nhưng nghĩ lại tình trạng bây giờ của Mạc Đình Kiên, lại không khỏi có chút rầu rĩ. Lúc trước Mạc Đình Kiên khó khăn lắm mới có chút khởi sắc, kết quả lại biến thành như thế này, nhưng Hạ Diệp Chi đột nhiên khôi phục lại được kí ức. Cũng coi như là một việc tốt. Hạ Diệp Chi lấy tay gõ gõ cửa phòng làm việc của Mạc Đình Kiên. Người bên trong không hề lên tiếng. Hạ Diệp Chi trực tiếp đẩy của đi vào. Vừa đẩy cửa ra đột nhiên có thứ gì đó bị ném tới, Hạ Diệp Chi hơi nghiêng người một cái, mới tránh được đồ vật bị Mạc Đình Kiên ném qua. Đợi thứ đó rơi xuống đất, Hạ Diệp Chi định thần lại, lúc này mới phát hiện đó là cốc cà phê, ném xuống đất nhưng không bị bể. Sau một khắc, tiếng hét giận giữ của Mạc Đình Kiên vang lên " Đi ra!" Hạ Diệp Chi bị tiếng hét của anh làm cho sửng sốt, sau đó mới đóng cửa lại đi về phía anh. Kịch… Cái khay đặt trên bàn làm việc phát ra âm thanh của tiếng va chạm. Lúc Hạ Diệp Chi đi tới, ánh mắt của Mạc Đình Kiên không tự chủ được nhìn theo. Hạ Diệp Chi đem bát mì trộn lấy ra đặt trước mặt Mạc Đình Kiên. Mạc Đình Kiên nhếch môi nhưng không cười " Chỉ biết có nấu mì thôi sao ?" Hạ Diệp Chi đáp Không phải, em còn biết nấu nhiều món nữa, anh có thể nếm thử trước." Mạc Đình Kiên nghe vậy, lần này thật sự là bật cười, nhưng mà nụ cười đó không chạm tới đáy mắt" Ở đâu ra mà tự tin rằng tôi nhất định sẽ ăn đồ ăn do cô nấu?" " Em không hề có ý nghĩ như vậy. " Hạ Diệp Chi hơi cuối mắt xuống, trông có vẻ như không vấn đề gì. Mạc Đình Kiên lấy đũa khuấy khuấy bát mì liền ném đôi đũa đi " Mì nát quá, làm lại bát khác." Hạ Diệp Chi cảm thấy bộ dạng anh cố ý gây khó dễ cho người khác thật là ấu trĩ. Mạc Đình Kiên lúc trước đối xử với cô cực kì tốt, bây giờ như vậy khiến cô có chút không thích ứng nổi. Nhưng, Hạ Diệp Chi trong lòng biết rõ, Mạc Đình Kiên bây giờ chỉ là không có cảm giác an toàn. Tất cả hiện thực bày ra trước mặt anh đều không khớp với kí ức vốn có của anh. Anh sẽ không thích ứng, sẽ trở nên nóng nảy, dễ nổi giận. Càng huống hồ, Mạc Đình Kiên vốn dĩ là kẻ tâm tình bất định. Bởi vì đặt mình vào hoàn cảnh của Mạc Đình Kiên mà nghĩ, vì vậy Hạ Diệp Chi không tức giận. Cô cúi mắt xuống, nghiêng người đi tới, lấy tay nhặt đôi đũa Mạc Đình Kiên ném trên bàn, gắp mì trong bát lên. Mạc Đình Kiên thấy thế, mắt hơi híp lại nhìn về phía Hạ Diệp Chi. Hạ Diệp Chi cong môi cười cười, đôi mắt rực rõ nhìn ngó xung quanh. Mạc Đình Kiên có chút lay động, chân mày càng nhíu chặt. Đột nhiên Hạ Diệp Chi vươn tay ra nắm chặt cằm Mạc Đình Kiên, lấy mì đang gắp trên tay nhét vào miệng anh. Mạc Đình Kiên hoàn toàn bị động tác của Hạ Diệp Chi làm sợ đến ngây người, đôi mắt ngớ ra trợn to hiếm thấy. Đợi Hạ Diệp Chi rút đôi đũa ra anh liền bắt đầu nhai theo bản năng. Hạ Diệp Chi nhịn cười, thế này không phải ngoan ngoãn ăn hết rồi sao. Khi Mạc Đình Kiên phản ứng kịp những gì lúc nãy Hạ Diệp Chi đã làm với mình, khuôn mặt anh đột nhiên chuyển sang màu đen. Anh xoẹt một cái đứng bật dậy, nghiến răng nói " Đi ra ngay! Lập tức cút ra ngoài!" Người đàn bà này thật sự quá phách lối. Chưa có người phụ nữ nào dám đối xử với anh như thế. "Tay chân lành lặn thế này tại sao phải lăn ra ngoài." Hạ Diệp Chi cũng không tức giận, chỉnh lại quần áo trên người, từ tốn bước ra ngoài. Chỉ là, chưa đi được hai bước cô đã quay đầu đi về phía Mạc Đình Kiên. Một khắc trước khi Mạc Đình Kiên bộc phát, cô lấy tay đặt lên vai anh, nhón chân rướn người lên hôn nhẹ một cái trên môi anh. Như chuồn chuồn lướt nước. Hàng loạt động tác của Mạc Đình Kiên vừa lưu loát vừa tự nhiên. Cô hôn xong liền nhanh chóng lùi về sau hai bước, trên mặt là nụ cười thỏa mãn, chỉ chỉ bát mì trộn trên bàn " Nhớ ăn hết đấy " Nói xong, cô nhẹ nhàng đi ra ngoài. Mạc Đình Kiên vẻ mặt đen xì, nhìn bóng dáng cô biến mất ngoài của, nhấc chân đá văng chiếc ghế làm phát ra một tiếng vang thật lớn. Bên ngoài, Hạ Diệp Chi đang muốn đóng cửa lại, nghe thấy tiếng động trong phòng, đấy cửa ra để lộ một khe hở, Thông qua khe cửa nàng nhìn thấy Mạc Đình Kiên sắc mặt âm trầm, con người đen tối cùng với chiếc ghế đã bị anh đá văng ra xa. Hạ Diệp Chi vẻ mặt trắng bệch đóng cửa phòng làm việc lại. Nếu như cô đi ra trễ một chút, cái mà Mạc Đình Kiên đá là cái ghế hay là cô? Với tính cách nóng nảy của Mạc Đình Kiên thì khả năng nào cũng có thể xảy ra. Lúc cô quen biết Mạc Đình Kiên, Mạc Đình Kiên rất biết giấu đi cảm xúc, phần lớn là nhẫn nhịn chứ không bộc phát. Mà Mạc Đình Kiên của bây giờ rất dễ nổi cáu, tính tình nóng nảy. So ra, Mạc Đình Kiên của năm 20 tuổi có vẻ không được chững chạc. Hạ Diệp Chi gặp Thời Dũng ở dưới cầu thang. Anh thở hôn hển hỏi Hạ Diệp Chi "Mợ chủ, có chuyện gì xảy ra vậy ?" Lúc nãy Mạc Đình Kiên gây ra động tĩnh khá lớn, Thời Dũng lo lắng Mạc Đình Kiên sẽ làm ra chuyện gì đó thương tổn tới Hạ Diệp Chi. Hai mươi tuổi đang là lúc tuổi trẻ nóng nảy, Mạc Đình Kiên của bây giờ sẽ không hề thương tiếc Hạ Diệp Chi. " Không sao, anh ấy đang tức giận với chính bản thân mình." Hạ Diệp Chi nói xong nhịn không được bật cười. Thời Dũng khóe miệng co rút, bây giờ lúc anh đối diện với Mạc Đình Kiên kêu phải cẩn thận ứng đối, nhưng hết lần này đến lần khác Hạ Diệp Chi còn cười ra được Từ một phương diện khác mà nói, việc này cũng chứng thực cho ý nghĩ trong lòng anh, bất kể Mạc Đình Kiên biến thành như thế nào, Hạ Diệp Chi vẫn luôn là người đặc biệt đối với anh. Thời Dũng nhìn thấy cô đi xuống dưới lầu hỏi " Mợ chủ phải về rồi sao ?" " Ừ, Hạ Hạ vẫn còn ở chỗ của tiểu Lệ, tôi phải qua đó, Mạc Đình Kiên phải nhờ cậu trông coi rồi, có chuyện gì gọi cho tôi. " Mạc Hạ và Mạc Đình Kiên đều cần có người trông coi. Bây giờ Mạc Đình Kiên giống như một trái bom không biết khi nào mới nổ, vì thế Mạc Hạ không thể ở nhà được. Thời Dũngđi theo phía sau cô "Vậy để tôi sai người đưa cô về nhà " Hạ Diệp Chi đáp " Không cần, tôi tự lái xe đến đây." Thông tin truyện Truyện Cô Vợ Thay Thế - Hạ Diệp Chi - Mạc Đình Kiên full Nội dung Truyện Cô Vợ Thay Thế của Tác giả Lạt Tiêu xoay quanh cuộc hôn nhân của Hạ Diệp Chi và Mạc Đình Kiên - Vì chị cô không muốn lấy một người đàn ông nghe đồn đã xấu trai lại còn không thể “làm ăn” được, cho nên cô phải thay chị lấy tân hôn, người đàn ông tuấn tú nhìn cô nhíu mày “Xấu quá”. Cô cho là từ nay về sau hai người sẽ đối xử với nhau lạnh như băng, nhưng anh ta nói xong lại đè lên người cô “Xấu cũng là người phụ nữ của anh”.Hạ Diệp Chi trợn mắt há hốc mồm, “anh, anh không phải là không thể......”Mạc Đình Kiên “Đêm nay em thử xem...... Chẳng phải sẽ biết?” - Bạn đang đọc truyện tại CHƯƠNG 101 ANH ẤY THƯỜNG ĐI KIM HẢI CHƯƠNG 101 ANH ẤY THƯỜNG ĐI KIM HẢI Cô ta nghĩ đến chuyện Hạ Diệp Chi mới vừa làm với "Mạc Gia Thành" ở đây thì trong mắt hiện lên sự ghen tỵ "Sao cô vẫn dây dưa với “Mạc Gia Thành” vậy? Cô không biết mình là người đàn bà đã có chồng à? Đáng đời cho cô bị Mạc Đình Kiên bỏ mặc, không ngó ngàng tới!" Lời này của Hạ Hương Thảo chọc đúng vào nỗi đau của Hạ Diệp Chi. Vẻ mặt Hạ Diệp Chi thoáng biến đổi liền đáp trả không còn yếu thế "Cho dù anh ấy chẳng thèm ngó ngàng đến tôi thì tôi vẫn là cô chủ của nhà họ Mạc. Còn cô thì sao? Nếu như Hạ thị phá sản, cô sẽ là gì?" Gương mặt Hạ Diệp Chi trắng bệch, chỉ vào cô và nói với giọng the thé "Cô câm miệng!" Cho dù Hạ Hương Thảo được mọi người trong nhà nuông chiều đến mức coi trời bằng vung, nhưng cô ta cũng biết mình có thể chơi bời không kiêng nể như vậy ở bên ngoài là vì sau lưng còn có Hạ thị. Ở thành phố Hà Dương, cho dù Hạ thị không phải là công ty lớn nhưng bởi vì tồn tại rất nhiều năm nên nền móng rất vững chắc, lại có rất nhiều công ty cũ hợp tác cố định, trong ngành cũng xem như có chút uy tín. Năm đó ông cụ Hạ người sáng lập ra Hạ thị là người phúc hậu nên kết giao rất rộng, cho dù mấy chục năm trước ông đã ra nước ngoài dưỡng già nhưng phần lớn các công ty trong thành phố Thượng Hải vẫn sẽ cho Hạ Lập Nguyên chút mặt mũi. Hạ thị cũng có chút tài sản nhưng so với nhà họ Mạc lại có vẻ bé nhỏ không đáng kể tới. Hạ Hương Thảo quen tiêu xài tất nhiên không dám tưởng tượng sau khi Hạ thị phá sản, cô ta sẽ phải sống thế nào. "Cô có thời gian ở đây tranh cãi với tôi thì còn không bằng nghĩ cách xem nên giải quyết khủng hoảng của Hạ thị thế nào đi." Hạ Diệp Chi biết mặc dù lần này Hạ thị sẽ bị tổn thất nặng nề nhưng không đến mức phá sản. Cô nói vậy chỉ muốn dọa Hạ Hương Thảo mà thôi. Hạ Hương Thảo vừa tranh cãi với Hạ Lập Nguyên một trận nên tâm trạng vốn không tốt, nghe Hạ Diệp Chi nói thế liền trực tiếp mắng lớn "Khi nào đến phiên kẻ đê tiện như cô tới giáo huấn tôi chứ?" Hạ Diệp Chi trái lại không hề tức giận chỉ hơi nghiêng đầu và cười khanh khách hỏi cô ta "Chị ruột của tôi ơi, cô không biết trên người chúng ta chảy cùng một dòng máu sao? Tôi là kẻ đê tiện thì cô là gì?" "Hạ Diệp Chi!" Có thể nói Hạ Hương Thảo ngoại trừ kiêu ngạo hống hách thì chẳng có điểm nào tốt cả. Ngay cả cãi nhau cô ta cũng không cãi lại được cô. Hạ Diệp Chi bắt đầu thấy thông cảm cho Hạ Lập Nguyên khi ông ta có cô con gái như Hạ Hương Thảo,. Cô mới xoay người đi được mấy bước đã bị Hạ Hương Thảo xông tới kéo lại "Cô đứng lại đấy cho tôi!" Hạ Hương Thảo mặc rất ít, bên trong chỉ có một chiếc váy liền sẻ ngực sâu, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác thoạt nhìn không rẻ, phía dưới là đôi tất mỏng và giày cao gót, trông rất gợi cảm. Gió thổi qua làm vạt áo khoác của cô ta mở ra, lộ ra bộ ngực đã nổi da gà vì lạnh bên trong... Hạ Diệp Chi liếc nhìn mà vô thức khép chiếc áo khoác trên người mình lại. Cô thật sự rất bội phục nghị lực của Hạ Hương Thảo. Thật ra Hạ Hương Thảo cũng rất lạnh nhưng cô ta không muốn thua kém về khí thế. Cô ta đi đôi giầy cao gót tới tám phân nên cao hơn Hạ Diệp Chi một chút, nhưng cũng không quá rõ ràng. Hạ Hương Thảo hất cằm ra lệnh với giọng điệu rất đương nhiên "Đưa số điện thoại của “Mạc Gia Thành” cho tôi." Hạ Diệp Chi khẽ nhíu mày nhìn cô ta, nghi ngờ mình vừa nghe nhầm "Số điện thoại của ai cơ?" Cô gái này vừa rồi còn mắng cô là kẻ đê tiện, bây giờ lại vô cùng khí thế hỏi cô số điện thoại của "Mạc Gia Thành". Rốt cuộc là ai cho cô ta mặt mũi như vậy chứ? "Đương nhiên là của Mạc Gia Thành rồi!" Hạ Hương Thảo nhắc lại một lần nữa, giọng điệu đã có phần mất kiên nhẫn "Bản thân cô vô dụng, không thể làm cho Mạc Đình Kiên ra mặt, tôi đương nhiên phải tự nghĩ cách thôi!" Cho nên cách cô ta nghĩ được là đi tìm "Mạc Gia Thành" à? Hạ Diệp Chi cười lạnh "Cô tự đi tìm anh ta mà hỏi." "Thái độ của cô như vậy là sao? Bản thân cô vô tình vô nghĩa không giúp Hạ thị thì thôi, ngay cả số điện thoại cũng không cho à? Cô đừng quên cô cũng là họ Hạ đấy!" Hạ Hương Thảo nói lời này vô cùng khí thế, trên mặt không hề có chút cảm giác áy náy nào. Nụ cười hiện rõ trên gương mặt Hạ Diệp Chi nhưng nét mặt lại càng lúc càng lạnh, giọng nói êm ái đã lạnh lùng tới mức khiếp người "Tôi đương nhiên sẽ không quên mình cũng là họ Hạ rồi." Tất cả tai họa trong nửa đời này của cô đều là vì cô họ Hạ, đều là do người họ này một tay gây ra cả. "Tôi làm sao có thể quên mình là họ Hạ chứ?" Giọng nói của Hạ Diệp Chi đã dịu đi một chút "Cô muốn số điện thoại của “Mạc Gia Thành” thì tôi không thể nói cho cô biết được, nhưng tôi biết anh ta thường đi Kim hải." Số điện thoại là vấn đề việc riêng tư như vậy, cho dù cô có ghét "Mạc Gia Thành" cũng không thể dễ dàng nói cho Hạ Hương Thảo biết được. Nhưng cô có thể tiết lộ tin tức "Mạc Gia Thành" thường đi Kim hải cho cô ta biết. Hạ Hương Thảo không chắc sẽ gặp được "Mạc Gia Thành". Cho dù cô ta thật sự gặp được anh, nhưng khả năng có thể thực hiện được lại quá thấp. Thật sự nói trắng ra thì Hạ Diệp Chi chỉ là muốn tạo chút rắc rối cho "Mạc Gia Thành". Ai bảo anh không biết xấu hổ như vậy! ... Buổi tối hết giờ làm, "Mạc Gia Thành" không tới đón cô nhưng Thời Dũng tới. Khi chập tối trời bắt đầu mưa dầm, bầu trời tối sầm xuống. Hạ Diệp Chi ngồi vào trong xe và nói "Không phải tôi đã nói không cần qua đón tôi rồi sao?" "Là em họ của cậu chủ bảo tôi tới đón mợ chủ. Cậu ấy nói trời mưa không tiện lái xe." Gần đây Thời Dũng hơi lo lắng. Anh ta không dám tới đón cô chủ vì sợ mình lại nói gì sai trước mặt cô chủ mà lộ ra manh mối, sẽ không tiện ăn nói với cậu chủ. Hạ Diệp Chi lộ vẻ nghi ngờ "Anh nói là Mạc Gia Thành sao?" Lẽ nào trước đó "Mạc Gia Thành" nói buổi tối sẽ đến đón cô là vì biết tối hôm nay sẽ mưa à? Thời Dũng phải mất một lúc mới kịp phản ứng và trả lời "Vâng." Hạ Diệp Chi thật ra là người rất mềm lòng, nghĩ đến chuyện chiều nay mình đã nói cho Hạ Hương Thảo biết tung tích của anh thì hơi chột dạ hỏi "Anh ấy đang ở đâu?" "Cậu chủ có việc phải đi Kim hải. Cậu chủ có nói buổi tối sẽ không về nhà ăn cơm." Nếu như không phải cậu chủ có chuyện bận thì chắc hẳn đã đích thân tới đón mợ chủ rồi. Trong lòng Hạ Diệp Chi chợt căng thẳng. Không đến mức trùng hợp bị Hạ Hương Thảo gặp phải như vậy chứ? Thời Dũng qua gương chiếu hậu nhìn thấy vẻ mặt Hạ Diệp Chi lo lắng thì cho rằng cô quan tâm tới cậu chủ liền nói "Cậu chủ chỉ đi xử lý một chút việc công thôi, sẽ không về nhà quá muộn đâu." Hạ Diệp Chi không yên lòng khẽ gật đầu nhưng không chú ý tới cách xưng hô của Thời Dũng đối với "Mạc Gia Thành". Ngược lại, sau khi Thời Dũng kịp phản ứng đã kinh ngạc tới toát mồ hôi lạnh. Khi bọn họ về đến nhà, trong biệt thự vắng vẻ. Hạ Diệp Chi vừa vào cửa thì theo bản năng nhìn xung quanh, cũng không biết mình muốn tìm gì nữa. Cô hơi phiền não đi lên tầng thay quần áo khác rồi đi vào phòng bếp nấu cơm. "Mạc Gia Thành" không ở nhà, hành tung của Mạc Đình Kiên giống như một câu đố hay một người tàng hình vậy. Cô chỉ cần nấu cho một mình cô ăn là được rồi. Lúc ăn cơm, cũng không biết sợi gân nào của cô không đúng mà cô lại gọi điện thoại cho Tiêu Thanh Hà, muốn thăm dò xem có phải Hạ Hương Thảo có đi Kim hải không. "Mẹ, mẹ ăn cơm chưa?" Hạ Diệp Chi cố gắng che giấu sự sốt ruột trong giọng nói của mình. Giọng điệu Tiêu Thanh Hà nghe xong có chút ngạc nhiên "Mẹ chưa ăn, bây giờ còn đang chuẩn bị ăn. Ba con và chị con đang nói chuyện trong thư phòng nên mẹ còn đang chờ bọn họ." "À... Vậy sao? Con chỉ hỏi thử mà thôi. Con ăn cơm trước đây, tạm biệt." Hạ Diệp Chi cúp điện thoại và thầm thở phào nhẹ nhõm. Bên kia, cho dù Tiêu Thanh Hà cảm thấy Hạ Diệp Chi gọi điện thoại về có hơi đột ngột, nhưng nghĩ đến bây giờ cô còn quan tâm tới mình như vậy, tâm trạng bà ta tự nhiên cũng tốt hơn. Lúc này, Hạ Lập Nguyên và Hạ Hương Thảo vừa vặn đi từ trên tầng xuống. Bà ta vội vàng đi tới "Hai ba con ông nhanh tới ăn cơm đi, thức ăn cũng sắp nguội mất rồi." Hạ Hương Thảo liếc nhìn bà ta "Con không ăn, con phải ra ngoài." Lúc này Tiêu Thanh Hà mới chú ý thấy Hạ Hương Thảo đã thay quần áo khác, còn trang điểm rất cẩn thận. "Con đi đâu vậy? Bây giờ cũng đã muộn rồi..." "Mẹ không cần quan tâm, con ra ngoài đương nhiên là để làm chuyện quan trọng rồi." Hạ Hương Thảo liếc nhìn Tiêu Thanh Hà rồi lấy gương ra soi và cảm thấy rất hài lòng về cách trang điểm của mình. Hạ Hương Thảo không tin "Mạc Gia Thành" có thể từ chối được người xinh đẹp gợi cảm như cô ta. CHƯƠNG 245 GIỐNG NHƯ ĐANG CĂN DẶN CHUYỆN HẬU SỰ CHƯƠNG 245 GIỐNG NHƯ ĐANG CĂN DẶN CHUYỆN HẬU SỰ Khi Mạc Đình Kiên về phòng, Hạ Diệp Chi còn chưa tỉnh dậy. Anh vừa hút thuốc nên trên ngón tay còn vương mùi thuốc lá. Anh đặt chiếc áo khoác ở bên giường, liếc nhìn Hạ Diệp Chi rồi đi thẳng vào phòng tắm để rửa tay. Lúc đi ra, anh đã nhìn thấy Hạ Diệp Chi ôm chăn ngồi dựa vào đầu giường, vẻ mặt mơ màng rõ ràng mới tỉnh ngủ, còn đang ngồi cho tỉnh táo lại. "Em dậy rồi." Mạc Đình Kiên đi tới bên giường và ngồi xuống. Hạ Diệp Chi khẽ nhíu mày "Anh hút thuốc à?" Mạc Đình Kiên hơi sửng sốt. Anh không ngờ mũi Hạ Diệp Chi lại thính như vậy, nhưng vẫn gật đầu thừa nhận "Ừ." Sau đó anh lại nói thêm một câu "Ah hút có một điếu, chỉ vài hơi thôi." Mũi Hạ Diệp Chi còn thính hơn trước khi mang thai nhiều. "Trước đây em luôn nghĩ là anh không hút thuốc lá." Trước đây Hạ Diệp Chi gần như chưa từng nhìn thấy Mạc Đình Kiên hút thuốc lá, cho nên cô vẫn cho rằng anh không hút. Mạc Đình Kiên cười khẽ nhưng không nói gì. Anh thật sự không mấy khi hút thuốc, anh không nghiện thuốc lá. Dù sao hút thuốc cũng hại người, anh còn tham sống. Nhưng gần đây có quá nhiều chuyện xảy ra khiến anh thỉnh thoảng không nhịn được lại muốn hút một điếu. Chỉ có điều phần lớn đều vào lúc Hạ Diệp Chi không ở bên cạnh, anh mới muốn hút thuốc. Mạc Đình Kiên hơi trầm ngâm một lát rồi đột nhiên nói "Về sau em gặp được Trần Tuấn Tú thì cách xa anh ta ra." Cho dù anh không ở bên cạnh, anh cũng sắp xếp rất nhiều vệ sĩ đi theo Hạ Diệp Chi. Nhưng mấy ngày nay ở trong nhà cổ, cô sẽ không thể tránh được việc phải gặp mặt Trần Tuấn Tú. Hạ Diệp Chi thoáng nhìn chiếc áo khoác của Mạc Đình Kiên để ở bên giường. Cô nhớ trước khi mình ngủ, anh để áo khoác ở trên sofa. Xem ra Mạc Đình Kiên đã ra ngoài sau khi cô ngủ. Hạ Diệp Chi suy đoán hỏi "Anh lại gặp mặt anh ta sao? Hai người đã nói chuyện gì vậy?" "Không nói chuyện gì cả." Vẻ mặt Mạc Đình Kiên hơi lạnh đi "Bây giờ, anh và anh ta còn có thể nói gì chứ?" Hạ Diệp Chi cầm tay Mạc Đình Kiên để trấn an, nhưng không nói gì thêm. ... Ở trong nhà cổ không có chuyện gì để làm, Hạ Diệp Chi ngoại trừ đi ăn cơm thì cơ bản đều ở trong phòng. Chỉ là sau khi ăn tối xong, ông cụ Mạc gọi cô vào trong phòng xem ti vi cùng ông cụ. Hạ Diệp Chi còn tưởng ông cụ Mạc có lời gì muốn nói, kết quả lại thật sự chỉ bảo cô cùng xem ti vi với ông cụ mà thôi. Người lớn tuổi thích xem các chương trình tấu hài, nhạc kịch truyền thống nhưng Hạ Diệp Chi cảm thấy hơi buồn chán. Chỉ có điều ông cụ Mạc xem rất vui vẻ, cô cũng chỉ có thể xem cùng. Thật may ông cụ Mạc còn để ý tới cơ thể của Hạ Diệp Chi, chỉ bảo cô xem cùng ông cụ một giờ liền giục cô về phòng nghỉ ngơi. Ông cụ Mạc nheo mắt nhìn Hạ Diệp Chi vài giây "Cháu về nghỉ ngơi trước đi, bảo Đình Kiên qua đây, ông có việc muốn nói với nó." Trước đó ông cụ Mạc bảo Hạ Diệp Chi đi xem ti vi với ông, Mạc Đình Kiên đương nhiên muốn đi cùng. Chỉ có điều Hạ Diệp Chi không cho anh đi. Ông cụ vốn là một người hay chú ý, Mạc Đình Kiên quá tốt với cô trái lại sẽ không tốt. "Vâng." Hạ Diệp Chi đứng lên và muốn đi ra ngoài. "Diệp Chi à." Khi cô sắp đi đến gần cửa lại nghe tiếng ông cụ Mạc gọi cô ở phía sau. Hạ Diệp Chi quay đầu "Sao vậy, ông nội?" Lúc còn trẻ, ông cụ Mạc là một nhân vật phong lưu, nhưng bởi vì đám cưới gia tộc nên mới phải kết hôn rất sớm. Có người nói bà nội của Mạc Đình Kiên còn lớn hơn ông cụ Mạc hai tuổi, sau khi hai người cưới nhau sống rất hòa thuận, nhưng ông không chịu sống yên ổn ở bên vợ. Trong nhà có một người vợ, bên ngoài ông cụ còn nuôi rất nhiều tình nhân nhỏ, cũng có vài đứa con riêng. Chỉ có điều phần lớn những đứa con đó đều không ra hồn, không có một người nào được ông coi trọng đón vào nhà họ Mạc. Hạ Diệp Chi vẫn nghe được chuyện này từ chỗ của Thẩm Lệ. Ông cụ Mạc là một nhân vật lớn, cho dù ông có nuôi rất nhiều phụ nữ và con riêng ở bên ngoài nhưng từ trước đến nay không có người nào đến nhà họ Mạc làm ầm ĩ, cũng giữ đủ thể diện cho vợ mình. Bởi vì kết hôn sớm, cho dù cháu ngoại lớn nhất của ông cụ là Trần Tuấn Tú đã hai mươi tám tuổi, nhưng năm nay ông cụ mới chỉ ngoài bảy mươi. Ở tuổi này, các cụ già về hưu bình thường đều ở nhà tu thân dưỡng tính, nếu như không có ốm đau thì cơ thể vô cùng khỏe mạnh. Điều kiện nhà họ Mạc tốt như vậy, mọi thứ ăn uống chi phí của ông cụ Mạc đều tốt nhất, còn có chuyên gia dinh dưỡng riêng. Chỉ có điều lúc này ông cụ Mạc ngồi cô đơn một mình ở trên sofa, thoạt nhìn có vẻ già nua buồn bã khác thường, trên người cũng bớt đi một phần uy nghiêm của người đứng đầu gia tộc, trái lại thoạt nhìn có phần mệt mỏi già yếu khiến cho người ta thương xót. Vào giờ phút này, Hạ Diệp Chi cảm giác được rất rõ ràng, ông cụ Mạc sống không hề thoải mái. "Chuyện lúc trước là do ông nội già rồi nên hồ đồ, về sau ông sẽ không nhúng tay vào chuyện của cháu và Đình Kiên nữa. Hai cháu phải sống cho tốt đấy." Giọng ông cụ Mạc hơi khàn khàn làm cho người ta có cảm giác như đang căn dặn chuyện hậu sự. Vẻ mặt Hạ Diệp Chi thoáng biến đổi, không khỏi cao giọng hơn "Ông nội!" Cô biết ông cụ Mạc nói về chuyện trước đó đã đưa Tần Thủy San qua. Vì chuyện này mà trong lòng Hạ Diệp Chi quả thật có chút oán trách, có khúc mắc với ông cụ nhưng không quá để ý. Bởi vì Mạc Đình Kiên rất quan tâm cô. Chỉ cần trong lòng Mạc Đình Kiên có cô, người khác nhìn thế nào, làm như thế nào đều không quan trọng với cô nữa. Nhưng giọng điệu của ông cụ Mạc lúc này làm cho trong lòng cô cảm thấy rất bất an. "Đi đi, cháu mau đi đi, đã sắp mười giờ rồi đấy. Cháu mau gọi Đình Kiên qua đây, nếu không đợi lát nữa ông sẽ buồn ngủ mất." Ông cụ Mạc xua tay có vẻ mất kiên nhẫn, không muốn nghe cô nói thêm. Hạ Diệp Chi không yên tâm liếc nhìn ông rồi mới đẩy cửa ra, vội vàng quay về phòng. Mạc Đình Kiên đang mặc áo ngủ ngồi dựa vào đầu giường chơi trò chơi trên điện thoại, vẻ mặt vẫn vô cảm nhưng thoạt nhìn hình như trò chơi cũng không hay lắm. Lúc này, anh thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa chứng tỏ căn bản không có tâm tư nào chơi game. Vừa nhìn thấy Hạ Diệp Chi đẩy cửa bước vào, anh liền ném điện thoại sang một bên, đứng dậy xuống giường và đi về phía cô. "Ông cụ không làm khó dễ gì em chứ?" Mạc Đình Kiên vừa nói chuyện vừa lặng lẽ quan sát cô. Sau khi xác định cô không có vẻ gì không ổn, lúc này anh mới thu lại ánh mắt quan sát của mình. Hạ Diệp Chi lắc đầu, chuyển lời của ông cụ Mạc cho Mạc Đình Kiên "Ông nội bảo anh đi qua đó, bảo là có việc muốn nói với anh. Ông cụ bảo anh qua nhanh lên, tối nay ông buồn ngủ rồi." Mạc Đình Kiên nghe vậy thì suy nghĩ một lát mới hỏi "Còn gì nữa không? Ông cụ có nói gì với em nữa?" "Không nói gì. Em chỉ ngồi xem ti vi với ông thôi." Hạ Diệp Chi khẽ nhíu mày "Nhưng em cảm thấy ông nội có hơi kỳ lạ, giọng điệu cũng khác khác..." Cô thật sự cảm thấy ông cụ Mạc giống như đang căn dặn chuyện hậu sự, nhưng cô không tiện nói thẳng ra trước mặt Mạc Đình Kiên. Dù sao ông cụ Mạc cũng là người thân của Mạc Đình Kiên. Hạ Diệp Chi thở dài "Anh đi thì biết." Cô còn có thể nghe ra được giọng điệu của ông cụ Mạc không thích hợp, Mạc Đình Kiên thông minh như vậy thì chắc chắn cũng có thể nghe ra được, nói không chừng còn có thể phát hiện ra vài chuyện gì đó. Mạc Đình Kiên thấy Hạ Diệp Chi nhíu mày lại thở dài, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm trọng. "Thế anh đi đây, em cứ ngủ trước nhé!" Anh dặn dò Hạ Diệp Chi một tiếng mới rời khỏi đó. Đọc trên APP MÊ TÌNH TRUYỆN thêm nhiều nội dung hấp dẫn! CHƯƠNG 776 TÔI KHÔNG CẦN GIẢI THÍCH ĐIỀU GÌ VỚI ANH CHƯƠNG 776 TÔI KHÔNG CẦN GIẢI THÍCH ĐIỀU GÌ VỚI ANH Không đợi Hạ Diệp Chi lên tiếng, Tạ Ngọc Nam đã đi tới cửa. Cô ngẩng đầu nhìn qua, phát hiện Tạ Ngọc Nam chỉ đứng yên chứ không mở cửa. Tạ Ngọc Nam quay đầu cười với cô “Không có ai cả.” Anh nói xong thì xoay người đi về phía Hạ Diệp Chi, trở về bàn ăn. Hạ Diệp Chi không nói gì, rất nhanh, tiếng chuông cửa lại vang lên. Tạ Ngọc Nam ngẩng đầu nhìn Hạ Diệp Chi, phát hiện trong mắt đã sáng tỏ. “Là Mạc Đình Kiên đúng không?” Hạ Diệp Chi đặt đũa xuống nhẹ giọng hỏi anh. Tạ Ngọc Nam không nói gì coi như đã thừa nhận. Hạ Diệp Chi đứng dậy, Tạ Ngọc Nam nhíu mày nói “Hạ Diệp Chi, nếu giờ em không muốn gặp anh ta, tôi sẽ giúp em đuổi anh ta đi.” Hạ Diệp Chi lắc đầu “Không sao.” Lúc trước cô đã nghĩ tới rồi, cô làm như vậy, chắc chắn Mạc Đình Kiên sẽ tìm cô tính sổ, nhưng không ngờ anh lại tìm thẳng tới cửa. Hạ Diệp Chi đứng trước cửa, hít một hơi thật sâu, sau đó mở cửa phòng. Mạc Đình Kiên mặc một bồ đồ vest màu đen trang nghiêm, vẻ mặt thâm trầm như đi đòi nợ, trên người toát ra hơi thở lạnh lẽo. Anh nhìn chằm chằm Hạ Diệp Chi, không lên tiếng nói chuyện ngay. Anh không mở miệng, đương nhiên Hạ Diệp Chi cũng không chủ động mở miệng. Một lát sau cô mới nghe được giọng nói hơi khàn khàn của Mạc Đình Kiên “Em không muốn giải thích sao?” “Tôi không cần phải giải thích điều gì với anh.” Hạ Diệp Chi mở miệng, giọng nói cũng khàn khàn giống Mạc Đình Kiên. Sắc mặt hai người đều khó coi. Tạ Ngọc Nam đứng bên trong đợi, anh thấy lo lắng cho cô nên đi ra ngoài theo. “Yo, anh Mạc sớm như vậy đã tới trước cửa phòng phụ nữ độc thân, nếu truyền ra ngoài sẽ không hay đâu?” Tạ Ngọc Nam cười híp mắt với Mạc Đình Kiên, trong giọng nói rõ ràng có sự khiêu khích. Tạ Ngọc Nam và Hạ Diệp Chi đều đứng cạnh cửa, trai tài gái sắc trông rất xứng đôi, nhưng trong mắt Mạc Đình Kiên không chỉ không xứng đôi, mà ngược lại anh còn cảm thấy rất đau mắt. Đôi mắt thâm trầm của anh nhìn chằm chằm Tạ Ngọc Nam hai giây, đột nhiên tiến lên một bước, vươn tay kéo Tạ Ngọc Nam ra khỏi phòng. “Này!” Đợi đến khi Tạ Ngọc Nam quay đầu lại nhìn thì “ầm”, cánh cửa đã đóng lại. Tạ Ngọc Nam đập cửa “ầm ầm” “Mạc Đình Kiên, anh có phải là đàn ông không? Anh ức hiếp một người phụ nữ thì có bản lĩnh gì, anh có giỏi thì ra ngoài đánh với tôi một trận!” Lúc này, cửa phòng đối diện mở ra, vẻ mặt Tề Thành không cảm xúc nhìn Tạ Ngọc Nam “Anh có thể đánh với tôi.” Tạ Ngọc Nam thấy người đàn ông này có vóc dáng vạm vỡ thì biết chắc chắn người này có luyện võ, anh chỉ có chút võ mèo cào, chắc chắn không đánh lại anh ta, vì vậy chỉ đành ngậm miệng lại. Tề Thành liếc mắt nhìn cửa phòng Hạ Diệp Chi rồi đóng cửa lại. Trong phòng. Mạc Đình Kiên đóng cửa lại, đưa lưng về phía cửa, cửa phòng được đóng rất chặt, vẻ mặt anh u ám. Hạ Diệp Chi mím chặt môi, sắc mặt trắng bệch nhìn Mạc Đình Kiên “Anh muốn làm gì?” Mạc Đình Kiên cười lạnh “Em có bản lĩnh nhỉ, dám tính kế với tôi!” “Nếu tôi có bản lĩnh đã không giành quyền nuôi Mạc Hạ với anh, tôi sẽ cướp luôn Mạc Hạ về đây.” Hạ Diệp Chi đứng trước mặt Mạc Đình Kiên, cố gắng bình tĩnh lại. “Hạ Diệp Chi, em có…” Vẻ mặt Mạc Đình Kiên đầy vẻ nhẫn nhịn, giống như có điều khó nói, anh ngừng một lát rồi nói tiếp “Em không hối hận sao?” Hạ Diệp Chi gần như trả lời lại ngay “Tôi không hối hận.” Chuyện đã đến nước này, cho dù cô có hối hận cũng không kịp nữa. Tối qua cô đã hối hận rồi, nhưng ông trời không cho cô cơ hội, lúc cô quay lại, Mạc Đình Kiên và Tô Miên đã rời khỏi phòng bao rồi. Giờ ván đã đóng thuyền, có ăn năn cũng không có ích lợi gì?Con người, dù thế nào cũng phải nhìn về phía trước. Tình yêu không phải là tất cả, cô chỉ muốn sống và Mạc Hạ. “Được, được lắm.” Mạc Đình Kiên gật đầu, nói liên tiếp mấy chữ “được lắm”. Sau đó, anh mở cửa rời đi. Cửa phòng bị anh kéo đập mạnh vào tường, rồi bật ngược trở lại. Tạ Ngọc Nam lo lắng sẽ xảy ra chuyện nên chưa rời đi, Mạc Đình Kiên bước ra khỏi phòng , không hề liếc mắt nhìn Tạ Ngọc Nam mà đi thẳng. Tạ Ngọc Nam vội vàng đẩy cửa đi vào, thấy Hạ Diệp Chi đứng đó,vẻ mặt trắng bệch thì hỏi “Hạ Diệp Chi, em không sao chứ?” Hạ Diệp Chi lắc đầu, vẻ mặt trống rỗng “Tôi không sao.” * Ngày Thẩm Lệ xuất viện, Hạ Diệp Chi đi đón cô ấy. Lúc cô đi qua phòng bệnh của Tô Miên, cô liếc mắt nhìn vào trong, bên trong trống không, không có ai cả. Cô giúp Thẩm Lệ thu dọn đồ đạc trong phòng bệnh, đến khi rời khỏi bệnh viện cô vẫn luôn không nói gì. Thẩm Lệ ý thức được vẻ mặt Hạ Diệp Chi không thích hợp, vội hỏi “Diệp Chi, cậu sao vậy?” “Tớ không sao.” Hạ Diệp Chi mỉm cười, khiến người khác không đoán được cảm xúc trong lòng cô. Thẩm Lệ ngơ ngác “Diệp Chi, nếu cậu có chuyện gì nhất định phải nói cho tớ biết đấy, lúc nào tớ cũng luôn đứng về phía cậu.” “Ừ, tớ biết rồi.” Hạ Diệp Chi vỗ vai Thẩm Lệ, cười dịu dàng. Đương nhiên cô biết Thẩm Lệ sẽ đứng về phía cô. Lần này Thẩm Lệ bị thương là do cô liên lụy đến cô ấy, cho dù bây giờ cô đã xuất viện, nhưng sau này phải nghỉ ngơi một thời gian dài, Hạ Diệp Chi không muốn Thẩm Lệ phải lo lắng cho những chuyện rắc rối của cô, hy vọng Thẩm Lệ có thể nghỉ ngơi thật tốt. Hạ Diệp Chi và Thẩm Lệ cùng bước lên xe, người lái xe là người đại diện của Thẩm Lệ. Xe vừa mới chạy đi chưa được bao xa đã dừng bên đường. “Chị dừng lại làm gì?” Thẩm Lệ cao giọng hỏi. Người đại diện do dự một lát rồi nói “Tổng giám đốc Cố đến rồi.” Đương nhiên tổng giám đốc Cố trong lời người đại diện không phải ai khác, chính là Cố Tri Dân. Vừa dứt lời, Cố Tri Dân đã đi tới cửa xe, đưa tay gõ cửa kính, người đại diện mở khóa để Cố Tri Dân mở cửa xe bước vào. Cố Tri Dân nói với người đại diện “Cô đi xuống trước đi, tôi có việc muốn nói riêng với bọn họ.” Người đại diện gật đầu, không nhiều lời mà rời đi luôn. Khi người đại diện bước xuống xe, Cố Tri Dân quan sát Thẩm Lệ đầu tiên, nhíu mày nói “Chân em vẫn khỏe chứ?” Thẩm Lệ lạnh lùng liếc nhìn anh “Cũng được, chưa phế, sau này vẫn có thể kiếm tiền cho công ty anh.” Thẩm Lệ và Cố Tri Dân đang chiến tranh lạnh, Hạ Diệp Chi biết bọn họ sẽ nói chuyện như vậy, cho nên cô không cảm thấy kỳ lạ. Nhưng rất nhanh, Cố Tri Dân đã đổi đề tài, nói với Hạ Diệp Chi “Diệp Chi, em ngốc à? Em đã làm chuyện gì vậy?” Mặc dù Kim Hải là của Mạc Đình Kiên, nhưng về cơ bản nó được đặt dưới tên Cố Tri Dân, cho nên anh không thể không biết. Hạ Diệp Chi cúi đầu chỉnh sửa quần áo trên người mình, nở nụ cười nhạt “Anh nắm bắt tin tức nhanh nhạy thật đấy.” “Giờ đã là lúc nào rồi mà em vẫn có thể cười được?” Cố Tri Dân tức đến đau đầu “Không phải em là người hiểu rõ Mạc Đình Kiên nhất sao? Vậy mà em dám tính kế với cậu ta?”

hạ diệp chi mạc đình kiên